The Adventure Club with the fleet — Résumé 🇻🇳 Tiếng Việt
Steve Chapman lao vào phòng, thở hổn hển báo tin Tổng thống Wilson đã ký tuyên bố, đánh dấu việc Hoa Kỳ chính thức tham chiến.
Joe Ingersoll, bạn cùng phòng của anh, đón nhận tin tức một cách bình tĩnh, thậm chí còn mỉa mai sự phấn khích quá mức của Steve. Joe cho biết anh đã biết tin được mười phút qua từ những người bán báo. Tờ báo New Haven xác nhận tin tức với dòng chữ lớn: "TUYÊN CHIẾN VỚI ĐỨC".
Trong khi Steve thể hiện lòng yêu nước cuồng nhiệt và sự hăm hở muốn trừng phạt những kẻ "man rợ", Joe lại tỏ ra trầm tư hơn, tự hỏi nên vui hay buồn. Anh nhấn mạnh chi phí khủng khiếp của chiến tranh về người và của, và cho rằng sẽ mất rất nhiều thời gian để Hoa Kỳ sẵn sàng chiến đấu thực sự. Steve bác bỏ lo ngại về tiền bạc, cho rằng mạng sống và tự do con người quan trọng hơn, và tin rằng quân đội cùng hải quân Hoa Kỳ sẽ nhanh chóng tạo ra sự khác biệt. Joe vẫn giữ quan điểm thận trọng, cảnh báo rằng Đức không dễ bị đánh bại và quân đội Hoa Kỳ chưa sẵn sàng.
Cuộc tranh luận chuyển sang việc tình nguyện tham chiến. Steve tin rằng nhiều bạn bè trong trường đại học sẽ tình nguyện ngay lập tức, và anh cũng có ý định như vậy, không muốn đợi đến lúc bị tuyển quân bắt buộc (draft). Anh bày tỏ mong muốn được tham gia ngay, dù chỉ là một lính bộ binh (private), vì đây là cơ hội hiếm có trong đời. Joe thì muốn chờ đợi, nêu lý do rằng họ mới 18 tuổi, còn quá trẻ để bị tuyển quân bắt buộc và anh muốn hoàn thành việc học đại học. Anh cũng bày tỏ sự ngần ngại trong việc giết người và không muốn "nằm trong một ngôi mộ ấm cúng ở Pháp" nếu chưa thực sự cần thiết.
Steve gọi Joe là kẻ hèn nhát và người theo chủ nghĩa hòa bình (pacifist) vì quan điểm này, cho rằng đó là sự thiếu lòng yêu nước. Joe bình tĩnh phản bác, cho rằng không phải ai cũng phù hợp để ra tiền tuyến, và mỗi người có thể đóng góp theo cách riêng. Anh không cho rằng mình hèn nhát, chỉ là không muốn chiến đấu hay giết người, mặc dù anh thừa nhận mình là một "đấu sĩ bẩm sinh" trong các trò chơi. Joe lập luận rằng chiến tranh không phải là trò chơi, và lương tâm anh không cho phép giết người. Anh sẵn lòng làm việc "phía sau chiến hào".
Steve cố gắng thuyết phục Joe bằng cách nhấn mạnh mục đích cao cả của cuộc chiến: bảo vệ Tự do, Văn minh và Tự do Thế giới khỏi Chủ nghĩa Đế quốc Đức, nhắc đến vụ tàu Lusitania và các hành động tàn bạo của Đức. Anh coi đây là một cuộc chiến chính nghĩa và là nghĩa vụ của mọi công dân.
Lời hùng biện của Steve đột ngột bị cắt ngang bởi tiếng bước chân ngoài hành lang. Một thanh niên cao lớn, khoảng mười chín tuổi, với vẻ mặt ưa nhìn và hiền lành, đứng ở cửa, quan sát cảnh tượng với một nụ cười khó hiểu.