Around the World in Eighty Days

Résumé

Around the World in Eighty Days

Jules Verne

Chapitre 28

Đoạn đường sắt Thái Bình Dương, được người Mỹ mệnh danh là tuyến đường chính nối liền "từ đại dương này đến đại dương kia", thực chất gồm hai tuyến riêng biệt: Central Pacific nối San Francisco với Ogden và Union Pacific nối Ogden với Omaha. Tổng cộng, tuyến đường này cùng với năm tuyến nhánh khác nối Omaha với New York tạo thành một dải kim loại không ngừng dài 3.786 dặm. Tuyến đường này đi qua những vùng đất vẫn còn bị người da đỏ và thú rừng hoang dã hoành hành, cũng như vùng đất được người Mormon khai hoang sau khi bị trục xuất khỏi Illinois năm 1845. Nhờ có tuyến đường này, hành trình từ New York đến San Francisco được rút ngắn từ ít nhất sáu tháng xuống còn bảy ngày. Việc xây dựng bắt đầu vào năm 1862, với Tổng thống Lincoln quyết định Omaha là điểm cuối. Công trình được tiến hành với năng lượng phi thường của người Mỹ, xây dựng trung bình 1,5 dặm đường ray mỗi ngày trên thảo nguyên. Phileas Fogg hy vọng tuyến đường này sẽ giúp ông kịp chuyến tàu hơi nước Atlantic từ New York đến Liverpool vào ngày 11. Phileas Fogg và đoàn của mình lên tàu tại ga Oakland lúc 6 giờ tối trong một đêm lạnh giá và u ám, bầu trời đầy mây như sắp có tuyết. Toa tàu là một loại xe buýt dài có tám bánh, không có ngăn riêng, mà thay vào đó là hai hàng ghế vuông góc với hướng tàu và một lối đi dẫn ra các sân ga ở đầu và cuối toa, cho phép hành khách tự do đi lại giữa các toa. Trên tàu có các toa khách sang trọng, toa ban công, nhà hàng và toa hút thuốc; người bán sách báo, đồ ăn, thức uống và xì gà liên tục qua lại. Tàu không đi nhanh, khoảng 20 dặm một giờ kể cả thời gian dừng, nhưng đủ để đến Omaha đúng hạn. Không khí trong toa khá trầm lắng, nhiều hành khách nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Mối quan hệ giữa Passepartout và thám tử Fix trở nên lạnh nhạt và căng thẳng sau những sự kiện gần đây, với Passepartout luôn cảnh giác và sẵn sàng gây gổ. Một giờ sau khi khởi hành, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, phủ trắng cảnh vật bên ngoài nhưng không cản trở tàu. Khoảng 8 giờ tối, toa tàu được biến đổi thành ký túc xá với những chiếc giường gấp gọn gàng, cho phép mọi người nghỉ ngơi trong khi tàu tiếp tục hành trình qua bang California. Đoàn tàu đi qua Sacramento lúc nửa đêm khi mọi người đang say ngủ, bỏ lỡ cơ hội chiêm ngưỡng thành phố quan trọng này. Sáng hôm sau, lúc 7 giờ, đoàn tàu đến 'Cisco và một giờ sau, toa tàu trở lại trạng thái bình thường. Hành khách được chiêm ngưỡng cảnh đẹp hùng vĩ của dãy núi Sierra Nevada, với đường sắt uốn lượn qua các đèo, bên vách núi và vực thẳm. Khoảng 9 giờ sáng, tàu tiến vào bang Nevada qua Thung lũng Carson và đến Reno vào buổi trưa, dừng 20 phút để ăn sáng. Sau đó, tàu tiếp tục dọc theo sông Humboldt về phía đông. Tuy nhiên, hành trình bị gián đoạn nghiêm trọng khi đoàn tàu gặp phải một đàn trâu rừng khổng lồ, ước tính từ mười đến mười hai nghìn con, chặn kín đường ray. Đầu máy xe lửa cố gắng dọn đường bằng bộ phận cản trâu nhưng vô ích vì số lượng quá lớn, đàn trâu vẫn di chuyển chậm rãi và thỉnh thoảng lại rống lên inh tai. Người lái tàu khôn ngoan không cố gắng vượt qua chướng ngại vật này, vì làm như vậy có thể khiến tàu bị trật bánh. Trong khi các hành khách khác hiếu kỳ quan sát từ sân ga, Phileas Fogg vẫn bình tĩnh ngồi tại chỗ, kiên nhẫn chờ đợi. Passepartout thì vô cùng tức giận, muốn dùng súng giải quyết vấn đề và thắc mắc liệu ông Fogg có lường trước được sự cố này không. Đoàn trâu kéo dài suốt ba giờ đồng hồ, và đến tối muộn đường ray mới thông thoáng. Lúc 8 giờ tối, tàu đi qua đèo dãy Humboldt, và 9 giờ 30 phút, nó tiến vào Utah, vùng đất của Hồ Muối Lớn và cộng đồng Mormon độc đáo.

Chapitre 29

Vào đêm ngày 5 tháng 12, chuyến tàu chạy về phía đông nam rồi đông bắc, tiến gần đến Hồ Muối Lớn. Passepartout ra ngoài hóng gió và tình cờ gặp Elder William Hitch, một nhà truyền giáo Mormon cao ráo, mặc đồ đen chỉnh tề, đang dán thông báo mời hành khách đến nghe thuyết giảng về Đạo Mormon. Mặc dù chỉ biết sơ về tục đa thê, Passepartout vẫn tò mò và quyết định tham dự, trong khi ông Fogg và Fix không quan tâm. Đúng giờ hẹn, Elder Hitch bắt đầu bài thuyết giảng trong tâm trạng kích động, bảo vệ các vị tử đạo Mormon như Joe Smith và Brigham Young khỏi sự đàn áp của chính phủ Hoa Kỳ. Ông kể lại lịch sử của người Mormon từ thời Kinh thánh, về việc một nhà tiên tri Mormon đã xuất bản biên niên sử của tôn giáo mới. Nhiều thế kỷ sau, Joseph Smith Jr., một nông dân ở Vermont, đã dịch cuốn sách quý giá này từ tiếng Ai Cập sau khi một sứ giả thiên giới hiện ra và trao cho ông biên niên sử của Chúa. Khi bài giảng tiếp tục, số người nghe giảm dần, nhưng Elder Hitch vẫn kiên trì kể về việc Smith cùng cha và các môn đồ đã thành lập Giáo hội của các Thánh Hữu Ngày Sau, xây dựng các thuộc địa ở Ohio và Kirkland, và Smith trở thành một chủ ngân hàng. Bài giảng của Elder Hitch trở nên dài dòng, số người nghe chỉ còn lại hai mươi, rồi mười người, trong đó có Passepartout. Ông tiếp tục nghe về sự phá sản của Joseph Smith vào năm 1837, sự tái xuất hiện của ông ở Independence, Missouri với một cộng đồng ba nghìn tín đồ, và việc ông phải rút về miền Tây xa xôi. Cuối cùng, Smith tái xuất ở Illinois, thành lập cộng đồng Nauvoo với hai mươi lăm nghìn người, nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng, và thậm chí tranh cử tổng thống vào năm 1843, trước khi bị ám sát tại Carthage. Khi chỉ còn Passepartout ở lại toa tàu, Elder Hitch tiếp tục kể về Brigham Young, người kế nhiệm Smith, đã dẫn dắt người Mormon đến bờ Hồ Muối Lớn. Tại đây, thuộc địa mới phát triển vượt bậc nhờ tục đa thê. Ông đổ lỗi cho sự ghen tị của Quốc hội là nguyên nhân khiến quân đội Liên bang xâm chiếm Utah và giam giữ Brigham Young. Ông kêu gọi Passepartout gia nhập, nhưng Passepartout dũng cảm từ chối và rời khỏi toa tàu. Sau bài giảng, chuyến tàu đến rìa tây bắc của Hồ Muối Lớn, một vùng nước nội địa rộng lớn, mặn chát đến mức không loài cá nào sống được, với cảnh quan xung quanh được canh tác bởi những người Mormon. Tàu dừng tại Ogden lúc hai giờ chiều. Ông Fogg và đoàn của mình dành hai giờ để thăm Salt Lake City, một thành phố Mỹ độc đáo với kiến trúc ô bàn cờ. Họ thấy ít nhà thờ, nhưng nổi bật là dinh thự của nhà tiên tri, tòa án và kho vũ khí. Passepartout đặc biệt chú ý đến số lượng lớn phụ nữ, một hệ quả của tục đa thê. Ông cảm thấy thương hại những người đàn ông phải gánh vác trách nhiệm với nhiều vợ, và bản thân ông không thể chấp nhận lối sống này. Khi đoàn tàu chuẩn bị khởi hành từ Ogden, một người đàn ông Mormon vội vã chạy đến, nhảy lên toa cuối sau khi thoát khỏi một cuộc cãi vã gia đình. Passepartout tò mò hỏi ông ta có bao nhiêu vợ, và nhận được câu trả lời: "Một thôi, thưa ngài – một, và thế là đủ rồi!"

Chapitre 30

Đoàn tàu rời Hồ Muối Lớn tại Ogden, đi về phía bắc tới sông Weber, sau đó chuyển hướng đông về phía Dãy núi Wahsatch hiểm trở. Đây là khu vực gây khó khăn lớn cho việc xây dựng đường sắt. Passepartout ngày càng sốt ruột, trong khi Fix mong muốn nhanh chóng vượt qua vùng đất hiểm trở này để Fogg có thể sớm đặt chân lên đất Anh. Vào đêm ngày 6 tháng 12, tàu dừng ở ga Fort Bridger, sau đó đi vào Lãnh thổ Wyoming. Sáng ngày 7 tháng 12, tàu dừng tại ga Green River. Tuyết đã rơi dày nhưng tan một nửa do lẫn với mưa. Passepartout lo lắng rằng tuyết tích tụ có thể làm gián đoạn hành trình của ông Fogg. Trong khi đó, Aouda vô cùng lo sợ khi nhận ra Đại tá Stamp Proctor – người từng xúc phạm ông Fogg ở San Francisco – cũng đang có mặt trên chuyến tàu này. Cô sợ rằng việc ông Fogg và Proctor chạm mặt sẽ dẫn đến một cuộc đối đầu không mong muốn, gây trì hoãn lịch trình. Nhân lúc ông Fogg đang ngủ, Aouda kể lại phát hiện của mình cho Fix và Passepartout. Cả hai đều bàng hoàng, và Fix còn tuyên bố sẽ đích thân giải quyết Proctor. Tuy nhiên, Aouda nhấn mạnh rằng ông Fogg sẽ không để ai trả thù thay mình và một cuộc đối đầu có thể gây ra hậu quả thảm khốc, ảnh hưởng đến chuyến đi. Fix và Passepartout đồng ý rằng họ phải giữ ông Fogg trong toa tàu bằng mọi giá trong bốn ngày tới để tránh chạm mặt Proctor. Để giữ Fogg không rời khỏi toa, Fix đề nghị chơi bài whist, một trò tiêu khiển yêu thích của ông Fogg. Aouda nhanh chóng đồng ý tham gia, và Passepartout đi tìm bài. Trò chơi bắt đầu, thu hút hoàn toàn sự chú ý của ông Fogg. Vào buổi sáng, đoàn tàu đã vượt qua Đèo Bridger, một trong những điểm cao nhất của Dãy núi Rocky. Sau khoảng hai trăm dặm, hành khách cuối cùng đã thấy mình trên những đồng bằng rộng lớn trải dài đến Đại Tây Dương. Tuyết đã ngừng rơi, không khí trở nên trong lành và lạnh. Sau bữa sáng, khi ông Fogg và bạn chơi vừa tiếp tục ván whist, một tiếng còi chói tai vang lên và tàu dừng đột ngột. Passepartout đi ra ngoài để tìm hiểu và phát hiện đoàn tàu bị chặn bởi một tín hiệu màu đỏ. Người gác tín hiệu thông báo rằng cây cầu treo tại Medicine Bow, cách đó khoảng một dặm, đang trong tình trạng nguy hiểm, với nhiều sợi dây sắt bị đứt, không thể chịu được trọng lượng của tàu. Đại tá Proctor và nhiều hành khách khác tức giận. Người trưởng tàu giải thích rằng họ đã điện báo cho Omaha để xin tàu hỗ trợ, nhưng sẽ mất ít nhất sáu giờ. Đi bộ đến Medicine Bow cũng bất khả thi do sông đang chảy xiết và cần đi vòng mười dặm để tìm bãi cạn. Khi sự thất vọng lên đến đỉnh điểm, kỹ sư Forster, một người Yankee thực thụ, đưa ra một đề xuất táo bạo: vượt qua cây cầu với tốc độ tối đa. Nhiều hành khách, đặc biệt là Đại tá Proctor, tỏ ra rất hào hứng. Passepartout thì bàng hoàng, cho rằng ý tưởng này quá "kiểu Mỹ" và nguy hiểm, anh đề nghị hành khách nên đi bộ qua cầu trước rồi để tàu theo sau. Tuy nhiên, không ai lắng nghe lời khuyên thận trọng của anh. Toàn bộ hành khách lên tàu. Kỹ sư lùi tàu lại gần một dặm, sau đó phóng tới với tốc độ kinh hoàng, đạt tới hàng trăm dặm một giờ. Đoàn tàu gần như bay qua cầu. Ngay sau khi tàu vượt qua, cây cầu hoàn toàn sụp đổ xuống dòng nước xiết của Medicine Bow. Kỹ sư phải mất năm dặm nữa mới có thể dừng tàu lại sau ga.

Chapitre 31

Đoàn tàu tiếp tục hành trình, vượt qua Fort Saunders, đèo Cheyne và đèo Evans, đạt đến độ cao 8. 092 feet so với mực nước biển. Sau ba ngày ba đêm, họ đã đi được 1.382 dặm từ San Francisco. Tại Julesburg, đoàn tàu dừng lại ở nơi Đường sắt Union Pacific từng được khánh thành vào năm 1867, với một buổi lễ có diễn văn, biểu diễn chiến tranh giả của người da đỏ, pháo hoa và in ấn báo ngay trên tàu. Tàu tiếp tục qua Fort McPherson và dừng tại North Platte, vượt qua kinh tuyến 101. Trong khi Phileas Fogg, Aouda và Fix đang chơi bài whist, Đại tá Proctor bất ngờ xuất hiện và lớn tiếng xúc phạm ông Fogg về cách chơi bài. Ông Fogg bình tĩnh đáp trả, nhưng Đại tá Proctor tỏ thái độ khiếm nhã, định giật lá bài. Mặc dù Fix và Passepartout muốn can thiệp, ông Fogg khẳng định đây là chuyện của riêng mình và yêu cầu Đại tá Proctor chịu trách nhiệm. Đại tá Proctor chấp nhận thách đấu. Ông Fogg, vì vội vàng, đề nghị hoãn cuộc đấu sáu tháng, nhưng Đại tá Proctor khăng khăng phải đấu ngay lập tức. Cuối cùng, họ thỏa thuận sẽ đấu súng tại Plum Creek, ga tiếp theo, trong 10 phút dừng tàu. Ông Fogg quay lại toa tàu trấn an Aouda và nhờ Fix làm người chứng thứ hai. Tuy nhiên, khi tàu đến Plum Creek, người soát vé thông báo tàu bị trễ và sẽ không dừng. Với sự đồng ý của ông Fogg, cuộc đấu súng được chuyển sang toa cuối cùng của đoàn tàu. Ông Fogg và Đại tá Proctor, mỗi người cầm hai khẩu súng lục, được nhốt trong toa, chờ tiếng còi tàu để bắt đầu. Nhưng trước khi tiếng còi vang lên, những tiếng la hét dã man cùng tiếng súng nổ vang khắp nơi. Đoàn tàu bị một băng khoảng một trăm người Sioux tấn công. Những người Sioux nhảy lên tàu đang chạy, vô hiệu hóa kỹ sư và thợ đốt lò. Một tù trưởng Sioux cố gắng dừng tàu nhưng lại mở van hơi nước, khiến đầu máy phóng đi với tốc độ kinh hoàng. Người Sioux tràn vào các toa, cướp bóc và đánh nhau tay đôi với hành khách. Hành khách tự vệ dũng cảm; Aouda cũng dùng súng lục bắn trả qua các cửa sổ vỡ. Cuộc chiến kéo dài 10 phút, và khoảng hai mươi người Sioux đã ngã xuống. Người soát vé bị bắn và kêu lên rằng nếu không dừng tàu trong năm phút, tất cả sẽ mất mạng. Ông Fogg định xông ra, nhưng Passepartout đã nhanh hơn, trượt xuống gầm toa tàu. Với sự khéo léo phi thường, Passepartout né tránh làn đạn, bám vào dây xích và các thanh phanh, di chuyển dưới các toa tàu để đến đầu máy. Anh đã thành công tháo dây xích an toàn và tách đầu máy khỏi các toa sau nhờ một cú va chạm mạnh. Đoàn tàu, giờ đã không còn kết nối với đầu máy, chậm dần và cuối cùng dừng lại cách ga Fort Kearney chưa đầy một trăm feet. Những người lính từ đồn Kearney nhanh chóng có mặt. Bất ngờ trước sự xuất hiện của quân đội, người Sioux vội vàng rút lui. Khi hành khách kiểm đếm nhau trên sân ga, Passepartout dũng cảm, người đã cứu mạng họ, được phát hiện đã mất tích.

Chapitre 32

Sau cuộc tấn công của người Sioux, Passepartout và hai hành khách khác mất tích. Đại tá Proctor bị thương nặng, Fix bị thương nhẹ ở cánh tay, còn Fogg và Aouda an toàn. Đau buồn vì sự mất tích của Passepartout, Aouda nhìn Fogg, người đang đứng bất động với vẻ mặt nghiêm nghị. Ông Fogg quyết định phải giải cứu người hầu của mình, tuyên bố sẽ tìm thấy Passepartout "còn sống hoặc đã chết," dù biết điều này đồng nghĩa với việc hy sinh chuyến đặt cược vì lỡ tàu ở New York. Ông cho rằng đó là bổn phận. Ông Fogg đề nghị đại úy chỉ huy Pháo đài Kearney truy đuổi người Sioux, nhưng đại úy từ chối mạo hiểm thêm người. Fogg lạnh lùng tuyên bố sẽ đi một mình. Bị lay động bởi lòng dũng cảm của Fogg, đại úy quyết định cử ba mươi lính tình nguyện, do một trung sĩ dẫn đầu, cùng Fogg đi giải cứu. Ông Fogg hứa chia 5000 đô la cho các binh lính nếu họ thành công. Fix, dù mang theo lệnh bắt Fogg, nhưng lại bị sự cao thượng của Fogg làm cho cảm động và đồng ý ở lại với Aouda theo lời Fogg. Aouda vô cùng lo lắng nhưng cũng khâm phục sự dũng cảm của Fogg. Vài giờ sau, đầu máy xe lửa đã bị tách rời khỏi tàu trước đó, mang theo người lái tàu và người đốt lò bất tỉnh, quay trở lại Pháo đài Kearney. Sau khi tỉnh lại và nhận ra tình hình, họ đã sửa chữa lại đầu máy và quay về. Người chỉ huy tàu quyết định khởi hành ngay để bù giờ, bất chấp lời cầu xin của Aouda muốn chờ Fogg và những người mất tích. Aouda từ chối lên tàu. Fix, dù ban đầu định rời đi, cũng bị một lực khó cưỡng giữ lại, không thể bỏ rơi tình huống này. Đoàn tàu rời ga, bỏ lại Aouda và Fix trong màn tuyết dày đặc. Aouda và Fix trải qua một đêm dài lo lắng và lạnh lẽo. Aouda liên tục ra ngoài tìm kiếm trong vô vọng. Sáng sớm hôm sau, một tiếng súng vang lên. Đúng lúc viên đại úy chuẩn bị cử thêm quân đi tìm, toán giải cứu xuất hiện. Ông Fogg dẫn đầu, cùng với Passepartout và hai hành khách khác, tất cả đã được giải cứu từ người Sioux sau một cuộc giao tranh cách pháo đài mười dặm về phía nam. Passepartout đã đánh gục ba kẻ bắt giữ trước khi Fogg và binh lính đến kịp thời. Ông Fogg chia tiền thưởng cho các binh lính. Passepartout vui mừng nhưng nhận ra mình đã khiến chủ nhân tốn kém. Fix nhìn Fogg với những suy nghĩ phức tạp. Aouda nắm tay Fogg, xúc động đến không nói nên lời. Passepartout vội vàng hỏi về chuyến tàu, nhưng Fix báo rằng tàu đã đi và chuyến tiếp theo sẽ là tối nay. Ông Fogg điềm tĩnh đáp lại: "À!"

Chapitre 33

Phileas Fogg nhận ra mình đã chậm 20 giờ so với lịch trình, khiến Passepartout vô cùng tuyệt vọng. Thám tử Fix tiếp cận Fogg và xác nhận rằng việc anh phải có mặt ở New York trước 9 giờ tối ngày 11 là tuyệt đối cần thiết để bắt chuyến tàu hơi nước đi Liverpool. Fix đề xuất một giải pháp để bù đắp thời gian đã mất: một chiếc xe trượt tuyết có buồm. Người đàn ông tên Mudge, chủ chiếc xe, được Fix giới thiệu cho Fogg. Fogg và Mudge vào một túp lều để xem xét phương tiện: một khung xe trên hai thanh dài, trang bị một cột buồm cao với cánh buồm lớn kiểu brigantine và một cánh buồm jib nhỏ hơn, có bánh lái để điều khiển. Đây là một loại xe trượt tuyết được trang bị như một chiếc thuyền buồm nhỏ, có khả năng di chuyển cực nhanh trên các đồng bằng băng giá khi đường sắt bị chặn. Fogg nhanh chóng đạt được thỏa thuận với Mudge, hứa thưởng hậu hĩnh nếu đến đích đúng giờ. Gió tây thổi mạnh và tuyết đã cứng, tạo điều kiện lý tưởng. Mudge tự tin có thể đưa Fogg đến Omaha trong vài giờ, từ đó họ có thể bắt tàu đến Chicago và New York. Ban đầu, Fogg đề nghị để Aouda ở lại Fort Kearney với Passepartout để tránh khó khăn, nhưng Aouda kiên quyết không chia xa. Passepartout rất vui với quyết định này vì anh không muốn rời chủ mình khi Fix còn ở bên. Fix, mặc dù có thể đã thay đổi suy nghĩ về Fogg, vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ và thúc đẩy cả nhóm trở về Anh nhanh nhất có thể. Lúc 8 giờ sáng, xe trượt tuyết khởi hành. Hành khách quấn chặt mình trong áo choàng. Hai cánh buồm lớn được kéo lên, và dưới sức gió, chiếc xe trượt lướt trên tuyết cứng với tốc độ 40 dặm một giờ. Khoảng cách 200 dặm đến Omaha dự kiến được vượt qua trong 5 giờ nếu gió thuận lợi và không xảy ra tai nạn. Chuyến đi diễn ra nhanh chóng và lạnh lẽo. Mudge điều khiển bánh lái điêu luyện, giữ xe đi thẳng và kiểm soát mọi rung lắc. Với tất cả các cánh buồm căng gió, tốc độ duy trì không dưới 40 dặm một giờ. Đồng bằng tuyết trải dài như một hồ băng mênh mông, xe trượt tuyết đi tắt qua đường sắt. Sông Platte không gây cản trở vì đã đóng băng. Fogg chỉ phải lo lắng về tai nạn hoặc sự thay đổi của gió. Nhưng gió vẫn thổi mạnh, khiến các sợi dây buồm ngân vang. Fogg chỉ thốt ra một câu duy nhất trong suốt hành trình: "Những sợi dây này tạo ra âm ngũ cung và bát độ." Aouda được bọc kín trong lông thú, che chắn khỏi gió lạnh. Passepartout, với tinh thần lạc quan, bắt đầu hy vọng trở lại. Anh nhớ rằng chính Fix đã giúp tìm được xe trượt tuyết, nhưng vẫn giữ thái độ dè dặt. Tuy nhiên, Passepartout không bao giờ quên sự hy sinh của Fogg khi cứu anh khỏi người Sioux. Chuyến đi tiếp tục, vượt qua những vùng đất hoang vắng, chỉ đôi khi gặp những cây cối ma quái hoặc đàn sói đói đuổi theo. Passepartout sẵn sàng bắn súng nếu cần. Khoảng trưa, Mudge nhận ra mình đang vượt sông Platte và cách Omaha chưa đầy 20 dặm. Chưa đầy một giờ sau, họ đến nơi. Fogg hậu tạ Mudge hào phóng, và cả nhóm nhanh chóng đến ga xe lửa Omaha. Một chuyến tàu đã sẵn sàng khởi hành đi Chicago, và họ lên tàu ngay lập tức, không kịp nhìn ngắm thành phố. Tàu nhanh chóng vượt qua bang Iowa, qua sông Mississippi vào Illinois. Ngày 10 tháng 11, lúc 4 giờ chiều, họ đến Chicago. Fogg lập tức chuyển sang chuyến tàu khác của tuyến Pittsburgh, Fort Wayne và Chicago Railway, khởi hành với tốc độ tối đa. Tàu lao đi qua Indiana, Ohio, Pennsylvania và New Jersey. Cuối cùng, lúc 11 giờ 15 tối ngày 11 tháng 11, tàu dừng tại ga bên bờ sông Hudson, ngay trước bến tàu của Cunard Line. Nhưng con tàu "China" đi Liverpool đã khởi hành ba phần tư giờ trước đó.

Chapitre 34

Phileas Fogg, sau khi bỏ lỡ chuyến tàu "China" tại New York, đối mặt với tình thế khó khăn khi không còn tàu hơi nước nào khác có thể đưa ông đến Liverpool hoặc London kịp thời gian đặt cược. Các tàu khác hoặc quá chậm, hoặc đi đến các điểm đến không phù hợp. Passepartout vô cùng thất vọng, tự trách mình vì đã làm lỡ chuyến tàu chỉ trong ba phần tư giờ, lo lắng về số tiền khổng lồ mà ông Fogg sẽ mất do chuyến đi vô ích này. Tuy nhiên, ông Fogg không hề trách mắng anh. Đêm đó, họ nghỉ tại khách sạn St. Nicholas. Ông Fogg ngủ rất sâu, trong khi Aouda và những người khác trằn trọc không yên. Ngày 12 tháng 12, ông Fogg tính toán chỉ còn 9 ngày, 13 giờ, 45 phút để hoàn thành chuyến đi. Ông để Passepartout ở lại, dặn dò chuẩn bị sẵn sàng, rồi một mình ra bờ sông Hudson tìm kiếm con tàu nào sắp khởi hành. Ông Fogg nhận thấy hầu hết là thuyền buồm, vô dụng đối với ông. Khi gần như tuyệt vọng, ông phát hiện ra chiếc "Henrietta", một tàu buôn chạy bằng chân vịt, đang neo đậu gần đó với khói bốc ra từ ống khói, báo hiệu sắp sửa khởi hành. Ông Fogg lên tàu và gặp thuyền trưởng Andrew Speedy, một người đàn ông khắc khổ, khoảng năm mươi tuổi. Thuyền trưởng Speedy thông báo tàu sẽ khởi hành trong một giờ tới, đi Bordeaux và không chở khách. Tàu có tốc độ từ 11 đến 12 hải lý/giờ. Ông Fogg đề nghị chở ông và ba người khác đến Liverpool, nhưng thuyền trưởng thẳng thừng từ chối, khẳng định chỉ đi Bordeaux. Ngay cả khi ông Fogg ngỏ ý "tiền không thành vấn đề", thuyền trưởng vẫn không lay chuyển, thậm chí còn từ chối lời đề nghị thuê hay mua tàu, vì chính ông là chủ sở hữu. Tình thế trở nên nghiêm trọng, vì tiền bạc, thứ đã giải quyết mọi trở ngại trước đây, giờ đây dường như vô hiệu. Tuy nhiên, ông Fogg nhanh chóng nảy ra một ý tưởng. Ông hỏi thuyền trưởng có chở ông đến Bordeaux không. Ban đầu, thuyền trưởng từ chối với giá 200 đô la, nhưng ông Fogg nâng mức đề nghị lên 2.000 đô la mỗi người, cho bốn người, tổng cộng 8.000 đô la. Số tiền lớn này, mà thuyền trưởng có thể kiếm được mà không thay đổi lộ trình của mình, đã thuyết phục ông Speedy. Ông đồng ý chở họ, coi những "hành khách" với giá 2.000 đô la như "hàng hóa có giá trị". Thuyền trưởng Speedy ấn định thời gian khởi hành là 9 giờ sáng. Lúc đó là 8 giờ 30, ông Fogg lập tức quay về khách sạn St. Nicholas, đưa Aouda, Passepartout, và cả thám tử Fix, người đã không ngừng theo dõi họ, lên tàu "Henrietta" kịp thời gian. Passepartout kinh ngạc khi biết chi phí của chuyến đi cuối cùng này. Fix tự nhủ rằng Ngân hàng Anh chắc chắn sẽ chịu thiệt hại lớn, vì ngay cả khi ông Fogg không ném tiền xuống biển, họ cũng đã tiêu tốn hơn bảy nghìn bảng Anh.

Chapitre 35

Chương này bắt đầu khi tàu “Henrietta” rời bến Hudson và ra khơi, hướng về phía đông. Bất ngờ, người điều khiển con tàu không phải là thuyền trưởng Speedy mà là Phileas Fogg. Fogg đã khéo léo dùng tiền mua chuộc toàn bộ thủy thủ đoàn và thợ đốt lò – những người vốn không mấy hòa thuận với thuyền trưởng – để họ đồng ý đưa tàu đến Liverpool thay vì Bordeaux. Thuyền trưởng Speedy đã bị nhốt trong cabin, giận dữ gào thét. Aouda tỏ ra lo lắng, trong khi Passepartout lại vô cùng phấn khởi trước hành động táo bạo của chủ mình. Anh ta kết bạn với thủy thủ đoàn, trình diễn các màn nhào lộn và ca ngợi tài điều khiển tàu của Fogg. Trong khi đó, Fix hoàn toàn bối rối và hoài nghi. Anh ta không hiểu tại sao một người bị tình nghi ăn trộm lại có thể điều khiển tàu như một thủy thủ lão luyện, và bắt đầu lo sợ rằng Fogg có thể đang biến thành cướp biển, hướng tàu tới một nơi nào đó an toàn để tẩu thoát thay vì Liverpool. Những ngày đầu, hải trình diễn ra suôn sẻ. Biển không động, gió thuận lợi, tàu lướt đi như một chiếc tàu vượt đại dương thực thụ. Tuy nhiên, vào ngày 13, khi tàu đến gần Bãi cạn Newfoundland, thời tiết đột ngột xấu đi. Nhiệt độ giảm mạnh, gió chuyển sang hướng đông nam, báo hiệu một cơn bão. Dù Fogg đã ra lệnh căng buồm và tăng tốc độ hơi nước để giữ vững hướng đi, con tàu vẫn bị chậm lại đáng kể do sóng lớn. Passepartout sợ hãi, nhưng Fogg vẫn kiên cường giữ vững bánh lái, đưa tàu vượt qua sóng gió. Đến ngày 16 tháng 12, một nửa chặng đường đã được hoàn thành. Một vấn đề nghiêm trọng nảy sinh khi kỹ sư thông báo với Fogg rằng than sẽ cạn trước khi họ đến Liverpool, vì họ đã giữ lò cháy hết công suất. Passepartout vô cùng lo lắng khi biết tin này và đã vô tình tiết lộ cho Fix, khiến Fix càng thêm hoài nghi về ý định của Fogg. Fogg không chút do dự, quyết định đốt cháy mọi thứ có thể trên tàu để duy trì áp lực hơi nước. Vào trưa ngày 18, khi than sắp cạn hẳn, Fogg cho gọi Passepartout đến giải thoát thuyền trưởng Speedy. Speedy xuất hiện trong cơn thịnh nộ tột cùng, quát hỏi họ đang ở đâu. Fogg bình tĩnh trả lời rằng họ còn cách Liverpool 707 dặm, rồi đề nghị mua lại con tàu của ông ta. Mặc dù Speedy phản đối kịch liệt việc đốt tàu trị giá 50.000 đô la, nhưng khi Fogg đưa ra 60.000 đô la, Speedy ngay lập tức quên đi mọi oán giận, vui vẻ chấp nhận. Điều này khiến Passepartout tái mét mặt còn Fix thì gần như ngất xỉu vì số tiền Fogg đã chi ra. Fogg giải thích rằng ông phải đến London trước 8 giờ 45 tối ngày 21 tháng 12, nếu không sẽ mất 20.000 bảng Anh. Sau khi mua tàu, Fogg ra lệnh tháo dỡ và đốt cháy toàn bộ nội thất, giường nằm, khung gỗ để duy trì hơi nước. Ngày 19, cột buồm và các vật dụng gỗ khác cũng bị đốt cháy. Đến ngày 20, con tàu “Henrietta” chỉ còn là một khung vỏ phẳng, nhưng họ đã nhìn thấy bờ biển Ireland và ngọn hải đăng Fastnet. Tối đó, họ đi ngang Queenstown. Fogg nhận ra rằng chỉ còn 24 giờ để đến London, và tốc độ hiện tại không đủ. Ông quyết định ghé vào Queenstown – một cảng thư tín quan trọng của Ireland – để chuyển sang tàu hỏa tốc đến Dublin, rồi từ đó đi tàu nhanh nhất đến Liverpool, qua đó rút ngắn được 12 giờ. Vào 1 giờ sáng ngày 21, “Henrietta” cập cảng Queenstown. Fogg và đoàn của mình lên bờ ngay lập tức. Fix, dù rất cám dỗ, nhưng đã không bắt giữ Fogg. Họ lên chuyến tàu hỏa lúc 1 giờ 30 sáng, đến Dublin lúc bình minh và nhanh chóng chuyển sang một chiếc tàu hơi nước tốc độ cao. Cuối cùng, Phileas Fogg đặt chân lên bến cảng Liverpool lúc 11 giờ 40 sáng ngày 21 tháng 12, chỉ còn cách London sáu giờ. Tuy nhiên, ngay lúc đó, Fix xuất hiện, đặt tay lên vai Fogg, và với lệnh bắt giữ trong tay, tuyên bố bắt giữ ông ta nhân danh Nữ hoàng.

Chapitre 36

Phileas Fogg bị giam trong nhà Hải quan ở Liverpool, bị buộc tội là tên cướp và sẽ bị chuyển đến London vào ngày hôm sau. Passepartout, chứng kiến chủ mình bị bắt, đã phẫn nộ suýt lao vào Fix nếu không bị cảnh sát giữ lại. Anh ta tự trách mình sâu sắc vì đã không tiết lộ thân phận thực sự của Fix cho Fogg, tin rằng nếu được cảnh báo, Fogg đã có thể chứng minh sự vô tội. Passepartout khóc lòa cả mắt, cảm thấy như muốn tự kết liễu. Aouda cũng choáng váng và đau khổ, bật khóc nức nở khi nhận ra mình hoàn toàn bất lực. Fix giải thích rằng việc bắt giữ Fogg là nhiệm vụ của anh ta, bất kể Fogg có tội hay không. Trong tù, Phileas Fogg vẫn giữ vẻ điềm tĩnh một cách đáng kinh ngạc, ngồi bất động trên ghế gỗ mà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào ra bên ngoài. Ông đặt đồng hồ cẩn thận lên bàn và quan sát kim giây chuyển động với ánh nhìn cương nghị. Ông ghi vào nhật ký "21 tháng 12, thứ Bảy, Liverpool, ngày thứ 80, 11:40 sáng". Khi đồng hồ nhà Hải quan điểm một giờ, Fogg bất ngờ nhận ra đồng hồ của mình chạy nhanh hơn hai tiếng đồng hồ. Phát hiện này bất ngờ nhen nhóm lại hy vọng mãnh liệt: nếu bắt được một chuyến tàu tốc hành, ông vẫn có thể đến London và Câu lạc bộ Cải cách trước 8 giờ 45 tối. Đến 2 giờ 33 phút chiều, Fogg nghe thấy tiếng động bên ngoài và giọng nói của Passepartout cùng Fix. Cánh cửa mở tung, Fix, thở hổn hển và tóc tai bù xù, vội vã thông báo rằng tên cướp thực sự đã bị bắt ba ngày trước do một sự "tương đồng không may", và Fogg được tự do! Ngay lập tức, Phileas Fogg tiến đến thám tử, nhìn thẳng vào mặt anh ta, và với một động tác nhanh nhẹn duy nhất trong đời mình, ông tung một cú đấm chính xác hạ gục Fix. Passepartout reo lên tán thưởng. Không chậm trễ, Fogg, Aouda và Passepartout rời khỏi nhà Hải quan, bắt một chiếc xe ngựa đến ga tàu. Lúc đó là 2 giờ 40 phút chiều, nhưng chuyến tàu tốc hành cuối cùng đi London đã rời đi 35 phút trước. Phileas Fogg ngay lập tức ra lệnh chuẩn bị một chuyến tàu đặc biệt. Mặc dù có nhiều đầu máy nhanh sẵn sàng, quy định đường sắt không cho phép tàu đặc biệt rời ga trước 3 giờ. Fogg đã kích thích người lái tàu bằng một phần thưởng hậu hĩnh và cuối cùng cũng khởi hành về London cùng Aouda và người hầu trung thành của mình. Chuyến đi lẽ ra chỉ mất năm tiếng rưỡi nếu đường thông suốt. Tuy nhiên, có những chậm trễ không mong muốn, và khi ông Fogg bước xuống tàu tại ga cuối, tất cả đồng hồ ở London đều điểm 8 giờ 50 phút tối. Phileas Fogg đã hoàn thành chuyến đi vòng quanh thế giới, nhưng đã chậm mất năm phút so với thời hạn 8 giờ 45 phút tối. Ông đã thua cược.

Chapitre 37

Phileas Fogg trở về nhà trên phố Saville Row trong sự điềm tĩnh thường lệ, dù bên trong ông là sự sụp đổ hoàn toàn. Ông bị phá sản bởi sai lầm của thám tử Fix, mất đi cơ hội thắng cược sau hành trình dài đầy gian nan. Hiện ông chỉ còn 20.000 bảng tại Ngân hàng Barings, số tiền này ông nợ bạn bè tại Câu lạc bộ Cải cách. Chi phí chuyến đi đã quá lớn đến mức dù có thắng, ông cũng không làm giàu được, điều này cho thấy ông theo đuổi danh dự hơn là tiền bạc. Aouda vô cùng đau buồn trước bất hạnh của người bảo hộ. Passepartout, cảm thấy tội lỗi sâu sắc vì cho rằng mình là nguyên nhân của thảm họa, đã âm thầm theo dõi Fogg, lo sợ ông có thể nghĩ đến việc tự tử. Anh ta cũng tắt đi ngọn đèn ga đã cháy suốt tám mươi ngày để tiết kiệm chi phí. Đêm hôm đó, không ai trong ba người thực sự ngon giấc. Sáng hôm sau, Fogg bình thản chỉ thị Passepartout chuẩn bị bữa sáng cho Aouda và một bữa ăn nhẹ cho mình, đồng thời cáo lỗi với Aouda rằng ông sẽ bận rộn cả ngày để "sắp xếp công việc" và muốn trò chuyện với cô vào buổi tối. Không thể kìm nén được nữa, Passepartout đã thổ lộ sự hối hận của mình với Fogg, xin lỗi vì đã gây ra tai họa. Tuy nhiên, Fogg vẫn điềm tĩnh đáp lại: "Ta không đổ lỗi cho ai cả. Đi đi!" Passepartout sau đó truyền lời của Fogg cho Aouda và bày tỏ sự bất lực của mình, nhưng gợi ý rằng Aouda có thể có ảnh hưởng đến chủ nhân. Aouda nghi ngờ khả năng của mình, nhưng nhấn mạnh rằng Fogg không nên ở một mình. Cả ngày Chủ nhật hôm đó, Fogg ở lì trong nhà, không đến câu lạc bộ như thường lệ vì ông đã thua cược. Ông dành thời gian sắp xếp công việc riêng. Passepartout liên tục đi lại, lắng nghe sau cánh cửa và nhìn qua lỗ khóa, đầy lo lắng. Anh vẫn tự trách mình và tìm đến Aouda để sẻ chia sự khổ sở. Vào khoảng bảy rưỡi tối, Fogg yêu cầu được gặp Aouda. Ông điềm tĩnh ngồi đối diện cô, không biểu lộ cảm xúc. Fogg bắt đầu bằng cách xin lỗi vì đã đưa cô đến Anh. Ông giải thích rằng khi quyết định đó, ông còn giàu có và dự định chia sẻ tài sản để đảm bảo cuộc sống tự do và hạnh phúc cho cô, nhưng giờ đây ông đã phá sản. Aouda cũng xin lỗi vì đã theo ông và có thể đã góp phần gây ra sự chậm trễ và phá sản của ông. Fogg nhấn mạnh rằng việc đưa cô đi xa là cần thiết để đảm bảo an toàn cho cô khỏi những kẻ truy đuổi. Ông đề nghị đặt chút tài sản còn lại của mình vào sự phục vụ của cô. Aouda hỏi về số phận của Fogg. Ông lạnh lùng nói rằng ông không cần gì cả và không có bạn bè hay người thân. Aouda bày tỏ sự thương hại trước sự cô đơn của ông và gợi ý rằng nỗi khổ sở nếu được chia sẻ bởi hai tâm hồn đồng cảm thì sẽ dễ chịu hơn. Sau đó, cô đứng dậy, nắm lấy tay Fogg và hỏi: "Ông Fogg, ông có muốn có một người thân và một người bạn ngay lập tức không? Ông có muốn tôi làm vợ ông không?" Fogg đứng dậy, trong mắt ông ánh lên một tia sáng khác thường, môi ông khẽ run. Cái nhìn chân thành, kiên định và ngọt ngào của Aouda đã khiến ông kinh ngạc rồi lay động. Sau một thoáng nhắm mắt, ông mở mắt ra và nói giản dị: "Anh yêu em! Vâng, thề bởi tất cả những gì thiêng liêng nhất, anh yêu em, và anh hoàn toàn thuộc về em!" Aouda vui mừng xiết chặt tay ông vào tim. Fogg gọi Passepartout và hỏi liệu có quá muộn để thông báo cho mục sư Samuel Wilson về lễ cưới tối nay không. Passepartout nở nụ cười rạng rỡ nhất và đáp: "Không bao giờ là quá muộn." Khi đó là 8 giờ 5 phút. Fogg hỏi Aouda liệu ngày mai, thứ Hai, có được không, và cô đồng ý. Passepartout vội vã chạy đi để thực hiện yêu cầu.

Chapitre 38

Sau khi James Strand, tên cướp ngân hàng thực sự, bị bắt vào ngày 17 tháng 12 tại Edinburgh, dư luận Anh đã thay đổi hoàn toàn về Phileas Fogg. Từ một tội phạm bị truy đuổi, ông trở thành một quý ông đáng kính. Dư luận sôi nổi trở lại với vụ cá cược của ông, "trái phiếu Phileas Fogg" một lần nữa được giao dịch sôi động, và nhiều vụ đặt cược mới được thiết lập, nâng cao giá trị tên tuổi của Fogg. Năm người bạn của Fogg tại Câu lạc bộ Cải cách trải qua ba ngày trong trạng thái hồi hộp cực độ. Ngày 17 tháng 12 đánh dấu ngày thứ 76 kể từ khi Fogg khởi hành, nhưng không có tin tức gì. Họ lo lắng tự hỏi liệu ông có xuất hiện đúng hẹn vào thứ Bảy, ngày 21 tháng 12, lúc kém 15 phút 9 giờ tối hay không. Xã hội London bị bao trùm bởi sự lo lắng tột độ; điện tín và người đưa tin được cử đi nhưng không tìm thấy dấu vết nào của Fogg hay thậm chí là thám tử Fix. Mặc dù vậy, các khoản cá cược vào Fogg tiếp tục tăng lên, và trái phiếu của ông gần đạt mệnh giá. Vào tối thứ Bảy, ngày 21 tháng 12, một đám đông khổng lồ tụ tập bên ngoài Câu lạc bộ Cải cách, tạo ra một bầu không khí vừa lễ hội vừa hỗn loạn. Bên trong, năm đối thủ của Fogg đang chờ đợi. Lúc 8 giờ 20 phút tối, Andrew Stuart tuyên bố chỉ còn 20 phút nữa là thời gian cá cược sẽ hết. Họ thảo luận về khả năng Fogg đến đúng giờ, với Stuart tin chắc họ đã thắng cược vì chuyến tàu cuối cùng từ Liverpool đã đến mà không có ông. Ông bác bỏ lời cảnh báo của Samuel Fallentin về sự lập dị và đúng giờ của Fogg. Stuart, Flanagan và Sullivan đều bày tỏ sự hoài nghi mạnh mẽ. Flanagan cho rằng kế hoạch của Fogg là điên rồ do không thể tránh khỏi những chậm trễ. Sullivan chỉ ra việc không có liên lạc điện tín nào từ Fogg. Stuart nhấn mạnh rằng con tàu "China", lựa chọn duy nhất của Fogg từ New York để đến đúng giờ, đã đến mà không có tên ông trong danh sách hành khách vào ngày hôm trước, kết luận rằng Fogg có lẽ đã chậm ít nhất 20 ngày. Gauthier Ralph đồng ý và đề nghị họ sẽ thu tiền séc của Fogg vào ngày hôm sau. Đúng 8 giờ 40 phút tối (kém 20 phút 9 giờ), Stuart thông báo còn "năm phút nữa". Để che giấu sự lo lắng tột độ, các quý ông bắt đầu chơi bài, nhưng mắt họ không rời khỏi đồng hồ. Căn phòng lớn im lặng, chỉ có tiếng xì xào của đám đông bên ngoài. Mỗi người chơi chăm chú đếm từng giây khi con lắc đồng hồ đung đưa đều đặn. Ở giây thứ 50, vẫn không có gì. Sau đó, vào giây thứ 55, một tiếng hét lớn vang lên từ đường phố, tiếp theo là tiếng vỗ tay và reo hò, làm họ giật mình. Các người chơi đứng dậy. Ở giây thứ 57, cánh cửa phòng khách đột ngột mở ra. Trước khi đồng hồ điểm 9 giờ, Phileas Fogg xuất hiện, theo sau là một đám đông phấn khích. Với giọng điệu điềm tĩnh, ông tuyên bố: "Tôi đây, các quý ông!"

Chapitre 39

Phileas Fogg đã giành chiến thắng trong vụ cá cược vòng quanh thế giới, mặc dù ban đầu anh ta không nhận ra điều đó. Khoảng hai mươi lăm giờ sau khi đoàn du khách đến London, Passepartout được chủ nhân cử đi mời Mục sư Samuel Wilson cử hành hôn lễ cho Fogg và Aouda vào ngày hôm sau. Passepartout vui vẻ đi làm nhiệm vụ, nhưng không tìm thấy mục sư ở nhà. Sau khi chờ đợi hai mươi phút và rời đi lúc tám giờ ba mươi lăm phút, Passepartout trở về nhà Fogg trong tình trạng hỗn loạn, tóc tai bù xù và không đội mũ. Anh ta hớt hải chạy vào phòng, thở hổn hển báo tin rằng hôn lễ ngày mai là "không thể". Khi Fogg hỏi lý do, Passepartout hét lên rằng "ngày mai là Chủ Nhật", còn hôm nay là "thứ Bảy". Fogg ngạc nhiên và khẳng định hôm nay là thứ Hai. Passepartout kiên quyết sửa lại rằng Fogg đã nhầm một ngày, họ đã đến sớm hơn dự kiến hai mươi bốn giờ, và chỉ còn mười phút nữa là đến hạn chót! Passepartout túm lấy cổ áo chủ nhân, kéo anh ta ra khỏi nhà, lên xe ngựa và hứa tặng người lái xe một trăm bảng. Bất chấp việc tông phải hai con chó và làm đổ năm chiếc xe, họ đã kịp đến Câu lạc bộ Cải cách. Đồng hồ chỉ còn mười lăm phút nữa là chín giờ khi Fogg xuất hiện trong đại sảnh. Phileas Fogg đã hoàn thành hành trình vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày và giành chiến thắng trong vụ cá cược hai mươi nghìn bảng Anh. Lý do cho sai lầm của Fogg rất đơn giản: anh ta đã vô tình lợi được một ngày trong chuyến đi của mình. Bằng cách liên tục đi về phía đông, anh ta đã đi theo mặt trời và mỗi lần vượt qua một kinh độ, thời gian của anh ta lại rút ngắn đi bốn phút. Tổng cộng 360 kinh độ nhân với bốn phút tương đương với hai mươi bốn giờ – chính xác là một ngày đã được cộng thêm một cách vô thức. Trong khi Fogg, khi đi về phía đông, đã nhìn thấy mặt trời đi qua kinh tuyến tám mươi lần, thì những người bạn của anh ta ở London chỉ nhìn thấy bảy mươi chín lần. Vì vậy, Fogg đã đến London vào thứ Sáu, ngày hai mươi tháng Mười hai, ngày thứ bảy mươi chín kể từ khi khởi hành, chứ không phải thứ Bảy, ngày hai mươi mốt, như anh ta lầm tưởng. Chiếc đồng hồ gia truyền của Passepartout, luôn giữ giờ London, lẽ ra đã cho thấy điều này nếu nó cũng đánh dấu các ngày. Phileas Fogg đã thắng hai mươi nghìn bảng, nhưng vì đã chi gần mười chín nghìn bảng trên đường đi, số tiền lãi thực tế không đáng kể. Tuy nhiên, mục tiêu của anh là chiến thắng, không phải kiếm tiền. Anh chia nghìn bảng còn lại cho Passepartout và cả Fix – người mà anh không còn giữ mối hận thù. Để giữ phép tắc, Fogg vẫn khấu trừ từ phần của Passepartout chi phí tiền gas đã đốt trong phòng anh ta trong một nghìn chín trăm hai mươi giờ. Tối hôm đó, Fogg, vẫn điềm tĩnh như mọi khi, hỏi Aouda rằng liệu cuộc hôn nhân của họ có còn phù hợp với cô không. Aouda đáp rằng đáng lẽ cô mới là người hỏi, vì Fogg đã bị phá sản nhưng giờ lại giàu có trở lại. Fogg giải thích rằng tài sản của anh thuộc về cô, và nếu cô không đề nghị kết hôn, người hầu của anh đã không đến chỗ Mục sư Samuel Wilson, anh đã không nhận ra sai lầm của mình, và sẽ thua cuộc. Cuộc hôn nhân diễn ra bốn mươi tám giờ sau đó, với Passepartout rạng rỡ làm chủ hôn. Ngày hôm sau, Passepartout gõ cửa phòng chủ nhân và thông báo họ có thể hoàn thành chuyến đi trong bảy mươi tám ngày. Fogg đáp lại rằng đúng là có thể, nếu không đi qua Ấn Độ, nhưng nếu không đi qua Ấn Độ, anh đã không cứu được Aouda và cô sẽ không trở thành vợ anh. Fogg lặng lẽ đóng cửa. Phileas Fogg đã giành chiến thắng trong vụ cá cược và hoàn thành chuyến đi vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày, sử dụng mọi phương tiện giao thông. Ông đã thể hiện tất cả những phẩm chất tuyệt vời của sự điềm tĩnh và chính xác. Nhưng cuối cùng, anh đã thực sự đạt được gì? Không gì cả, ngoài một người phụ nữ quyến rũ, người đã khiến anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất.
← Retour au livreLire dans une autre langue : 🇺🇸 English

Sách liên quan