El crimen y el castigo

Tóm tắt : El crimen y el castigo

Fyodor Dostoyevsky

Chương 5

Khởi Đầu Kế Hoạch Đáng Sợ Một buổi chiều tháng Bảy oi ả, một chàng trai trẻ gầy gò, tên sau này được biết là Raskolnikoff, với vẻ mặt do dự và đầy lo âu, rời khỏi căn phòng chật hẹp áp mái ở tầng năm của một ngôi nhà lớn tại St. Petersburg. Anh may mắn tránh mặt được bà chủ nhà mà anh đang nợ một khoản tiền không nhỏ. Từ lâu, Raskolnikoff đã tự cô lập mình, tránh mọi mối quan hệ xã hội, và mặc dù sự nghèo đói cùng cực đang hủy hoại anh, anh vẫn giữ thái độ bàng quan và thậm chí coi thường bà chủ nhà. Tuy nhiên, ý nghĩ bị bà ta chặn lại, than vãn và đòi nợ là không thể chịu đựng được đối với anh, khiến anh luôn tìm cách lẩn tránh như một con mèo. Dù vậy, ngay cả bản thân anh cũng ngạc nhiên trước nỗi sợ hãi khi gặp chủ nợ, bởi anh đang ấp ủ một "kế hoạch táo bạo" và tự hỏi liệu anh có nên sợ những chuyện vặt vãnh như thế. Trên đường phố nóng bức, giữa những mùi hôi thối và cảnh tượng say xỉn, tâm trạng bực bội của Raskolnikoff càng tăng thêm. Một người say rượu đã chế nhạo chiếc mũ cũ nát của anh, khiến anh lo lắng rằng sự xuất hiện của mình có thể gây chú ý và phá hỏng "công việc" mà anh đang dự định. Raskolnikoff biết chính xác mình phải đi bao xa – 700 bước – đến ngôi nhà của bà chủ nợ nặng lãi. Khoảng cách này anh đã đếm đi đếm lại từ khi ý định của anh còn là một giấc mơ mơ hồ. Anh bước vào ngôi nhà lớn tối tăm một cách kín đáo và lên cầu thang bên phải. Khi đến tầng bốn, anh tình cờ thấy những người lính cũ đang dọn đồ đạc từ một căn hộ của một viên chức Đức, và anh ghi nhận rằng điều này có nghĩa là "chỉ còn lại bà lão" trên chiếu nghỉ trong một thời gian, điều này có thể có lợi cho anh. Anh bấm chuông, tiếng chuông mỏng manh khiến anh giật mình, có lẽ vì gợi lại một ký ức nào đó. Cửa hé mở, một bà già nhỏ bé, gầy gò, mũi nhọn, mắt tinh ranh và đầy nghi ngờ, Alena Ivanovna, xuất hiện. Raskolnikoff nhanh chóng tự giới thiệu và nói rằng anh đến để cầm đồ một lần nữa. Anh đưa ra một chiếc đồng hồ bạc cũ nát của cha mình. Alena Ivanovna, với sự sắc sảo của một người cho vay nặng lãi, chỉ đồng ý cầm chiếc đồng hồ với giá một ruble rưỡi, trừ đi tiền lãi trước và thêm 20 kopek cho khoản nợ cũ, cuối cùng anh chỉ nhận được một ruble và 15 kopek. Trong lúc bà lão vào phòng trong lấy tiền, Raskolnikoff đã quan sát và suy đoán về chỗ bà cất giữ tiền cũng như vị trí các chùm chìa khóa. Trước khi rời đi, anh còn cố ý hỏi về em gái của bà, Isabel, với vẻ mặt thờ ơ. Raskolnikoff rời đi trong trạng thái hỗn loạn tột độ, cảm giác ghê tởm và phẫn nộ dâng trào. Anh tự nhủ rằng ý nghĩ "kinh khủng" mà anh ấp ủ suốt một tháng là "vô nghĩa, phi lý" và tự hỏi liệu anh có khả năng làm một điều "đáng ghét, đê tiện, kinh tởm" như vậy. Cảm giác khó chịu đè nặng đến mức anh không biết làm thế nào để thoát khỏi nó, bước đi loạng choạng như người say. Khi đến một con phố khác, anh trấn tĩnh lại và nhìn thấy một quán rượu. Mặc dù chưa bao giờ bước chân vào đó, cơn khát dữ dội và sự mệt mỏi do hai ngày chưa ăn đã thúc đẩy anh bước xuống. Sau khi ngồi vào một góc tối tăm và bẩn thỉu, Raskolnikoff uống một ly bia và cảm thấy nhẹ nhõm ngay lập tức. Tư tưởng của anh trở nên rõ ràng hơn, và anh tự nhủ rằng tất cả sự bối rối vừa rồi chỉ là do "tình trạng thể chất kém" và mọi thứ đều "không đáng kể". Dù vậy, anh vẫn nghi ngờ liệu sự trở lại năng lượng này có phải là giả tạo hay không. Anh quan sát những người còn lại trong quán rượu, trong đó có một người đàn ông say rượu đang lảm nhảm những câu hát vô nghĩa.

Sách liên quan