Les trois mousquetaires

Tóm tắt : Les trois mousquetaires

Alexandre Dumas

Chương 26

Sau khi trở về nhà lúc rạng sáng sau chuyến phiêu lưu thành công, d’Artagnan phát hiện một lá thư bí ẩn đã xuất hiện trong phòng mình dù cửa vẫn khóa kín. Người hầu Planchet vô cùng nghi ngờ và cho rằng có điều gì đó bất thường, nhưng d’Artagnan nhanh chóng mở thư và nhận ra đó là thư của bà Bonacieux. Trong thư, bà bày tỏ lòng biết ơn và hẹn gặp anh vào tối hôm đó tại Saint-Cloud, trước một gian nhà nhỏ gần dinh thự của ông d’Estrées. Lần đầu tiên nhận được thư và lời hẹn từ người phụ nữ mình yêu, d’Artagnan ngập tràn hạnh phúc, đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần rồi chìm vào những giấc mơ đầy hy vọng. Sáng hôm sau, anh chuẩn bị cho cuộc hẹn, yêu cầu Planchet chuẩn bị ngựa và vũ khí cho buổi tối. Dù người hầu liên tục cảnh báo rằng lá thư xuất hiện quá bí ẩn và có thể là một cái bẫy, d’Artagnan vẫn không hề nghi ngờ. Anh còn vui vẻ trò chuyện với chủ nhà Bonacieux. Trong cuộc đối thoại, Bonacieux kể lại những đau khổ mình từng chịu trong ngục Bastille và tỏ ra vô cùng thân thiện. Tuy nhiên, khi d’Artagnan nhắc đến bà Bonacieux và vô tình tiết lộ rằng tối nay mình có việc quan trọng phải ra ngoài, Bonacieux có những biểu hiện kỳ lạ: sắc mặt thay đổi nhiều lần, giọng nói biến đổi và tỏ ra đặc biệt chú ý đến kế hoạch của chàng trai trẻ. Vì đang say mê trong tình yêu, d’Artagnan không nhận ra những dấu hiệu đáng ngờ ấy. Sau đó, anh đến gặp ông de Tréville để báo cáo về nhiệm vụ vừa hoàn thành. De Tréville vui mừng vì thành công của d’Artagnan đã giúp nhà vua và hoàng hậu thoát khỏi tình thế khó xử, đồng thời khiến Hồng y Richelieu thất bại. Tuy nhiên, ông cảnh báo rằng Richelieu là người thù dai và chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa. Khi thấy chiếc nhẫn kim cương mà hoàng hậu tặng, de Tréville càng lo lắng hơn. Ông khuyên d’Artagnan nên bán hoặc giấu chiếc nhẫn vì nó có thể khiến kẻ thù nhận ra vai trò của anh trong vụ việc ở Anh. De Tréville còn căn dặn anh phải cảnh giác với mọi người xung quanh, kể cả bạn bè và đặc biệt là phụ nữ, bởi Hồng y thường sử dụng họ để giăng bẫy. Ông đề nghị d’Artagnan lập tức lên đường đi tìm tin tức về Athos, Porthos và Aramis, những người bạn hiện đang mất liên lạc sau cuộc hành trình trước đó. D’Artagnan đồng ý sẽ khởi hành vào ngày hôm sau, nhưng từ chối đi ngay trong đêm vì đã hứa tham dự cuộc hẹn quan trọng. Rời khỏi de Tréville, anh cố gắng tìm hiểu tin tức về ba người bạn nhưng không thu được kết quả nào. Khi quay lại chuồng ngựa, Planchet kể rằng trong lúc d’Artagnan nói chuyện với Bonacieux, ông chủ nhà đã có nhiều biểu hiện đáng ngờ và sau đó vội vã rời đi theo hướng ngược lại. Lần này d’Artagnan cũng bắt đầu thấy nghi ngờ. Tuy nhiên, thay vì từ bỏ, anh càng quyết tâm tới cuộc hẹn ở Saint-Cloud. Tin rằng số phận đã an bài mọi việc và không muốn bỏ lỡ cơ hội gặp bà Bonacieux, anh tiếp tục chuẩn bị cho buổi gặp mặt bí mật diễn ra vào tối hôm đó.

Chương 27

D’Artagnan cùng Planchet chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc hẹn bí mật tại Saint-Cloud. Cả hai cưỡi ngựa rời Paris trong đêm, nhưng trên đường đi Planchet liên tục bày tỏ nỗi lo lắng, đặc biệt nghi ngờ Bonacieux có âm mưu gì đó. Khi đến gần địa điểm hẹn, d’Artagnan để Planchet ở lại một quán trọ và một mình tiến đến gian nhà nhỏ được nhắc trong thư của Mme Bonacieux. Đến nơi đúng giờ, d’Artagnan thấy khu vực hoàn toàn vắng vẻ. Một cửa sổ trên tầng vẫn sáng đèn, khiến chàng tin rằng người phụ nữ mình yêu đang chờ đợi bên trong. Chàng kiên nhẫn đứng đợi, nhưng thời gian trôi qua mà không có ai xuất hiện. Khi đồng hồ điểm mười một giờ, linh cảm bất an bắt đầu dâng lên. Sau khi xác nhận lại nội dung bức thư, chàng cố tìm cách quan sát bên trong ngôi nhà. Leo lên một cây gần đó, d’Artagnan nhìn qua cửa sổ và kinh hoàng phát hiện căn phòng bên trong mang dấu vết của một cuộc vật lộn dữ dội. Cửa bị phá tung, bàn ghế đổ nát, chai lọ và thức ăn vương vãi khắp nơi. Chàng còn nhận ra những mảnh vải rách cùng các vết máu, chứng tỏ vừa xảy ra một vụ tấn công nghiêm trọng. Xuống đất để điều tra thêm, d’Artagnan phát hiện nhiều dấu chân người, dấu vó ngựa và vết bánh xe ngựa dẫn từ Paris đến rồi quay trở lại. Chàng còn nhặt được một chiếc găng tay phụ nữ bị rách nhưng vẫn còn mới và thơm, khiến nỗi lo cho Mme Bonacieux càng tăng lên. Dù cố tự trấn an rằng có thể vụ việc không liên quan đến nàng, linh cảm về một thảm họa vẫn không ngừng ám ảnh. Tại bến phà gần đó, người lái đò xác nhận rằng vào khoảng bảy giờ tối đã đưa qua sông một phụ nữ trẻ đẹp che kín mặt bằng áo choàng đen. D’Artagnan tin chắc đó chính là Mme Bonacieux. Quay lại hiện trường, chàng tìm đến một túp lều gần đó với hy vọng có nhân chứng. Sau nhiều lần thuyết phục, một ông lão cuối cùng kể lại những gì mình đã chứng kiến. Theo lời ông lão, khoảng chín giờ tối có ba kỵ sĩ cùng một cỗ xe xuất hiện. Họ mượn thang để nhìn vào bên trong gian nhà. Một người đàn ông thấp bé, lớn tuổi xác nhận người phụ nữ đang ở đó. Sau đó bọn chúng dùng chìa khóa mở cửa, xông vào trong. Tiếng la hét vang lên, một phụ nữ chạy đến cửa sổ cầu cứu nhưng bị hai tên phục kích khống chế. Sau cuộc vật lộn dữ dội, chúng bắt nàng đưa lên xe ngựa rồi nhanh chóng rời đi dưới sự hộ tống của ba kỵ sĩ. Nghe mô tả thủ lĩnh toán người bắt cóc là một người cao gầy, da sạm, ria mép đen và ánh mắt dữ tợn, d’Artagnan lập tức nhận ra đó chính là kẻ thù quen thuộc của mình. Tuy nhiên, chàng không biết Mme Bonacieux đã bị đưa đi đâu. Đau đớn, tuyệt vọng và bất lực vì không có bạn bè bên cạnh giúp đỡ, chàng lang thang tìm kiếm thêm manh mối suốt đêm nhưng không thu được kết quả nào. Cuối cùng, d’Artagnan ngủ lại trong một quán trọ ven đường. Đến sáng sớm, khi thức dậy tiếp tục tìm kiếm, chàng gặp lại Planchet đang kiên nhẫn đợi cùng hai con ngựa trước một quán rượu nhỏ.

Chương 29

D’Artagnan tiếp tục hành trình với tâm trạng nặng nề vì sự mất tích của Mme Bonacieux. Chàng tin rằng nàng đã trở thành nạn nhân của âm mưu trả thù từ Hồng y Richelieu và không ngừng lo lắng cho sự an toàn của nàng. Mải mê suy nghĩ, chàng đến quán trọ nơi Aramis đang dưỡng thương mà hầu như không để ý quãng đường đã đi qua. Tại quán trọ, chủ quán cho biết Aramis vẫn còn ở đó nhưng đã có sự thay đổi lớn: sau thời gian bị thương và đau khổ vì một mối tình tan vỡ, chàng đang nghiêm túc chuẩn bị trở thành giáo sĩ. D’Artagnan vô cùng ngạc nhiên. Khi lên phòng, chàng bị Bazin, người hầu trung thành của Aramis, cố gắng ngăn cản vì Bazin hết sức vui mừng trước viễn cảnh chủ nhân cuối cùng cũng từ bỏ đời lính để bước vào con đường tu hành. Bất chấp sự ngăn cản, d’Artagnan xông vào phòng và bắt gặp Aramis trong bộ đồ đen, đang ngồi cùng một linh mục và một vị bề trên Dòng Tên. Căn phòng đã được dọn sạch mọi dấu vết của đời sống quân nhân. Aramis đang thảo luận về luận đề thần học chuẩn bị cho lễ phong chức. Cuộc tranh luận kéo dài với vô số lập luận bằng tiếng Latinh khiến d’Artagnan chán nản và bối rối. Aramis muốn chọn một đề tài mang tính lý tưởng và thi vị hơn, trong khi vị tu sĩ Dòng Tên lại thiên về giáo lý cứng nhắc. Khi Aramis đọc một bài thơ tôn giáo do chính mình sáng tác để minh họa quan điểm, vị tu sĩ vẫn phản đối và cho rằng tư tưởng của chàng còn vương vấn những hấp dẫn của thế tục. Sau khi hai giáo sĩ rời đi, d’Artagnan và Aramis mới có dịp trò chuyện riêng. Aramis khẳng định mình thực sự muốn quay lại với Giáo hội, cho rằng vết thương vừa qua là dấu hiệu từ Thiên Chúa nhắc nhở chàng từ bỏ thế gian. D’Artagnan tỏ ra hoài nghi và cho rằng nguyên nhân sâu xa không phải vết thương thể xác mà là một vết thương trong tim do tình yêu gây ra. Aramis kể lại quá khứ của mình. Thuở trẻ, chàng đang học trong chủng viện và gần được phong chức linh mục. Trong thời gian đó, chàng thường lui tới nhà một phụ nữ quen biết. Một sĩ quan ghen tuông đã xúc phạm chàng bằng lời đe dọa đánh bằng gậy nếu còn xuất hiện ở đó. Bị sỉ nhục nhưng chưa đủ khả năng trả đũa, Aramis xin hoãn lễ phong chức một năm, âm thầm học kiếm thuật mỗi ngày. Đúng một năm sau, chàng tìm gặp lại kẻ xúc phạm mình, thách đấu và giết chết hắn trong cuộc đấu kiếm. Vụ việc gây tai tiếng lớn khiến Aramis phải từ bỏ con đường giáo sĩ. Nhờ quen biết Athos và Porthos, chàng gia nhập đội ngự lâm quân của nhà vua. Giờ đây, Aramis cho rằng đã đến lúc quay về với đời sống tôn giáo. Tuy nhiên, khi d’Artagnan nhắc đến nỗi đau tình cảm và ám chỉ rằng một người phụ nữ chính là nguyên nhân thực sự khiến chàng muốn trốn chạy thế gian, Aramis tỏ ra bối rối và cố che giấu cảm xúc của mình, cho thấy vết thương trong lòng vẫn chưa hề lành lại.

Chương 30

Sau khi chia tay Aramis, d’Artagnan quyết định lên đường một mình đến Amiens để tìm Athos. Trước đó, Aramis đã từ bỏ ý định đi cùng vì vết thương vẫn còn đau, dù anh rất phấn khởi khi nhận được một trong những con ngựa quý mà d’Artagnan mang đến. Bazin vô cùng thất vọng khi thấy chủ mình từ bỏ con đường tu hành để quay lại đời sống kiếm sĩ. Trên đường đi, d’Artagnan không ngừng lo lắng cho Athos. Chàng hồi tưởng về người bạn lớn tuổi nhất trong nhóm và suy ngẫm về tính cách đặc biệt của ông. Athos là một quý ông xuất chúng, vừa dũng cảm vừa lịch lãm, am hiểu nghi lễ quý tộc, gia phả, săn bắn, kiếm thuật và cả học vấn. Ông sở hữu phong thái cao quý vượt xa thân phận một lính ngự lâm bình thường. Tuy nhiên, bên dưới vẻ ngoài đó là một nỗi buồn sâu kín không ai hiểu được. Athos thường chìm trong những cơn u sầu bí ẩn, uống rượu rất nhiều nhưng chưa từng tiết lộ nguyên nhân. D’Artagnan ngày càng tin rằng bí mật ấy nằm trong quá khứ đau đớn của ông. Đến Amiens, d’Artagnan lập tức tìm gặp chủ quán trọ, kẻ trước đây đã khiến Athos bị mắc kẹt. Chủ quán vô cùng sợ hãi và kể lại toàn bộ sự việc. Hắn giải thích rằng đã nhận được lệnh từ những người tự xưng là đại diện chính quyền, báo rằng một nhóm làm tiền giả nguy hiểm đang cải trang thành lính ngự lâm. Tin vào lời đó, hắn phối hợp với sáu người khác để bắt giữ Athos và đồng bọn. Trong cuộc đụng độ, Athos chiến đấu dữ dội, bắn hạ một người, làm bị thương nhiều kẻ khác rồi rút xuống hầm rượu cố thủ. Sau đó, khi chủ quán trình báo với thống đốc địa phương, ông này hoàn toàn phủ nhận việc ban hành bất kỳ mệnh lệnh nào và cảnh cáo hắn không được nhắc đến vụ việc. Chủ quán nhận ra mình đã bị lợi dụng và cố gắng sửa sai bằng cách trả tự do cho Athos. Tuy nhiên, Athos không tin đó là thiện chí thật sự. Ông yêu cầu trả lại Grimaud cùng toàn bộ vũ khí rồi tự nhốt mình trong hầm, tiếp tục cố thủ. Suốt nhiều ngày, Athos và Grimaud sống trong hầm. Chủ quán chỉ có thể chuyển thức ăn qua ô thông gió. Tệ hơn nữa, toàn bộ kho dự trữ rượu, bia, dầu ăn và thực phẩm của quán đều nằm dưới hầm nên gia đình chủ quán không thể tiếp cận. Việc kinh doanh gần như tê liệt và quán trọ đứng trước nguy cơ phá sản. Khi d’Artagnan đến nơi, hai quý ông người Anh đang nổi giận vì bị từ chối phục vụ rượu. Họ quyết định phá cửa hầm để lấy thứ mình muốn. Tiếng ồn khiến Athos bên trong lên tiếng thách thức. D’Artagnan lập tức nhận ra giọng bạn mình và đứng ra can thiệp. Hai người Anh rút kiếm chuẩn bị xông vào, còn Athos tuy vẫn bị nhốt dưới hầm nhưng sẵn sàng nổ súng chống trả. Không khí trở nên vô cùng căng thẳng khi một cuộc đụng độ đẫm máu có nguy cơ bùng nổ bất cứ lúc nào.

Sách liên quan