Los miserables - Tomo 2 (de 2)
Victor Hugo
Chương 2
Văn bản này cung cấp thông tin bản quyền và siêu dữ liệu cho phiên bản điện tử của tác phẩm văn học kinh điển "Los miserables - Tomo 2 (de 2)" (Những người khốn khổ - Tập 2 trong bộ 2 tập) của đại văn hào người Pháp Victor Hugo.
Phiên bản sách điện tử cụ thể này được phát hành và số hóa bởi tổ chức Project Gutenberg vào ngày 28 tháng 2 năm 2026 dưới mã số định danh eBook số 78068. Đây là bản dịch sang ngôn ngữ tiếng Tây Ban Nha do dịch giả có ký hiệu tên viết tắt là J. A. R. thực hiện. Nguồn gốc của văn bản số hóa này xuất phát từ một ấn bản in lịch sử được xuất bản lần đầu tiên tại thành phố Barcelona, Tây Ban Nha vào năm 1897 bởi nhà xuất bản danh tiếng có tên "MANILA BARCELONA, MAUCCI". Sự ra đời của tập sách điện tử này là kết quả từ nỗ lực làm việc chung của một nhóm các tình nguyện viên hiệu đính bao gồm far Andrés V. Galia, Santiago, Thiers cùng với Đội ngũ Hiệu đính Phân phối Trực tuyến (Online Distributed Proofreading Team), dựa trên nguồn tư liệu hình ảnh quét gốc chất lượng cao được cung cấp từ Thư viện Kỹ thuật số HathiTrust. Về mặt pháp lý và điều khoản sử dụng, văn bản quy định rõ ràng rằng bất kỳ cá nhân nào sinh sống tại Hoa Kỳ và hầu hết các khu vực khác trên toàn thế giới đều có quyền truy cập, sao chép, chia sẻ, tặng hoặc tái sử dụng tài liệu này hoàn toàn miễn phí mà gần như không phải chịu bất kỳ sự ràng buộc nghiêm ngặt nào, miễn là tuân thủ đầy đủ các điều khoản đi kèm trong Giấy phép Project Gutenberg hoặc thông qua trang web chính thức của tổ chức. Tuy nhiên, đối với những người dùng sinh sống và tiếp cận tác phẩm từ bên ngoài phạm vi lãnh thổ nước Mỹ, văn bản đưa ra lưu ý bắt buộc rằng họ cần phải tự mình kiểm tra và đối chiếu kỹ lưỡng các quy định pháp luật hiện hành về quyền tác giả của quốc gia sở tại trước khi tiến hành tải xuống hoặc sử dụng lại tập tin này để tránh các vi phạm pháp lý không đáng có. Tất cả thông tin liên quan và các định dạng tệp tin khác nhau của cuốn sách đều được lưu trữ công khai để người đọc tìm kiếm tại địa chỉ trang web trực tuyến chính thức của dự án.
Chương 15
Juan Valjean và Cosette rời bỏ cuộc sống tu viện yên bình tại Petit-Picpus sau năm năm gắn bó.
Quyết định này xuất phát từ sự dằn vặt của Jean Valjean, ông lo sợ bản thân đang tước đoạt tuổi trẻ và quyền được biết đến thế giới bên ngoài của Cosette vì sự ích kỷ cá nhân. Sau khi ông Fauchelevent qua đời, Valjean quyên góp năm nghìn franc cho tu viện làm chi phí đền bù giáo dục rồi đưa Cosette rời đi cùng chiếc tráp nhỏ bí ẩn luôn mang theo bên mình. Để lẩn tránh sự truy vết của lực lượng cảnh sát, Valjean đã thiết lập một hệ thống phòng vệ nghiêm ngặt bằng cách thuê ba ngôi nhà khác nhau tại Paris, trong đó nơi ở chính là một ngôi nhà biệt lập, có lối đi bí mật thông ra hai con phố khác nhau nằm tại phố Plumet. Tại đây, họ sống một cuộc đời lặng lẽ, ẩn dật cùng bà giúp việc già Santos. Để ngụy trang hoàn hảo và hòa nhập vào xã hội thượng lưu Pháp thời bấy giờ, Jean Valjean đăng ký tham gia vào Lực lượng Vệ binh Quốc gia dưới danh nghĩa một người hưởng niên kim tên là Fauchelevent.
Ngôi nhà tại phố Plumet sở hữu một khu vườn rộng lớn đã bị bỏ hoang suốt hơn nửa thế kỷ. Theo thời gian, thiên nhiên tự do phát triển biến nơi này thành một khu rừng hoang dã thu nhỏ, rậm rạp, đầy sức sống và tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ, náo nhiệt của các cung điện, phố xá trung tâm Paris ngay bên cạnh. Khu vườn mang vẻ đẹp huyền bí, thơ mộng, là nơi giao hòa giữa sự cô tịch và sự hiện diện của tạo hóa. Đối với Cosette, người vừa bước sang tuổi mười bốn và đang ở giai đoạn chuyển biến tâm sinh lý quan trọng, ngôi nhà mới cùng khu vườn hoang dã này chính là bước chuyển tiếp từ sự kìm kẹp của tu viện sang tự do. Dù được giáo dục chu đáo về tôn giáo và các kiến thức cơ bản trong tu viện, Cosette hoàn toàn ngây thơ và thiếu thốn sự định hướng của tình mẫu tử, điều mà tình yêu thương của một người cha già như Jean Valjean không thể khỏa lấp toàn bộ. Những ký ức, mơ mộng từ cuộc sống biệt lập ở tu viện gặp điều kiện tự do ở thế giới mới bắt đầu khơi dậy trong tâm hồn cô thiếu nữ những khát vọng, sự tò mò về tình yêu và thế giới vô định bên ngoài cánh cổng sắt luôn khóa chặt.
Chương 16
Cuộc sống của Jean Valjean và Cosette dần trở nên u ám, và niềm vui duy nhất của họ là đi cứu tế những người nghèo khổ.
Sau chuyến viếng thăm định mệnh tại hang ổ của gia đình Jondrette (Thénardier), Jean Valjean trở về nhà với một vết thương nghiêm trọng ở cánh tay trái. Ông kiên quyết từ chối gặp bác sĩ và tự điều trị tại nhà suốt hơn một tháng. Trong thời gian này, Cosette đã tận tình chăm sóc cha mình bằng sự hiếu thảo và lòng yêu thương sâu sắc. Sự gắn kết này đã xua tan mọi nỗi lo âu, nghi ngờ trước đó trong lòng Valjean về việc Cosette dần xa cách ông; ông thậm chí còn thầm cảm ơn vết thương đã mang hai cha con lại gần nhau hơn. Khi mùa xuân đến, vết thương lành lặn, Valjean khuyến khích Cosette quay trở lại đi dạo trong khu vườn tràn ngập sức sống tại phố Plumet, giúp tâm hồn cô thiếu nữ tìm lại sự vui tươi, trong sáng. Bản thân Valjean cũng tiếp tục những chuyến đi dạo một mình vào lúc hoàng hôn.
Trong một diễn biến khác tại vùng ngoại ô hoang vắng gần Salpêtrière, cậu bé bụi đời Gavroche đang lang thang tìm kiếm thức ăn vì quá đói. Cậu định lẻn vào khu vườn của ông già Mabeuf để hái trộm táo. Tại đây, Gavroche tình cờ nghe được cuộc đối thoại đầy bi kịch giữa ông Mabeuf và bà giúp việc Plutarco về tình cảnh khốn cùng của họ: nợ tiền nhà, không có củi sưởi, và người bán bánh mì từ chối bán chịu. Khi màn đêm buông xuống, Gavroche nấp dưới bụi rậm và chứng kiến tên tội phạm trẻ tuổi Montparnasse phục kích, lao vào bóp cổ một ông già đang đi dạo qua con đường nhỏ — người đó chính là Jean Valjean. Tuy nhiên, bằng một sức mạnh phi thường, Jean Valjean đã lật ngược thế cờ, quật ngã và khống chế hoàn toàn tên cướp hung hãn.
Thay vì trừng phạt, Jean Valjean giữ chặt hai tay Montparnasse và nghiêm khắc dạy bảo tên cướp mười chín tuổi về sự đáng sợ của cuộc đời tội lỗi. Ông ví sự lười biếng như một cỗ máy nghiền tàn bạo, biến kẻ trốn tránh lao động thành nô lệ của địa ngục, phải chịu cảnh tù đày, xiềng xích và mất đi cả tuổi trẻ lẫn nhân hình. Khẳng định rằng sống lương thiện dễ dàng hơn làm một kẻ gian xảo, Valjean buông Montparnasse ra và chủ động đưa ví tiền của mình cho hắn rồi thản nhiên quay lưng bước đi. Chứng kiến toàn bộ sự việc, Gavroche âm thầm bò đến từ phía sau, nhanh tay móc lại chiếc ví trong túi áo của Montparnasse khi tên này còn đang bàng hoàng. Sau đó, Gavroche ném chiếc ví qua hàng rào vào thẳng khu vườn của ông Mabeuf rồi bỏ chạy. Tiếng động khiến ông Mabeuf tỉnh giấc; khi mở chiếc ví chứa sáu đồng napoleon vàng bên trong, ông kinh ngạc và xúc động nói với bà Plutarco rằng món quà này vừa từ trên trời rơi xuống.
Chương 17
Nỗi đau khổ và nhớ thương của Cosette dành cho Marius sau bốn, năm tháng đã dần nguôi ngoai mà chính cô cũng không tự nhận ra, nhường chỗ cho sự hồi sinh của tuổi trẻ dưới ánh nắng mùa xuân.
Thậm chí, trong một phút tình cờ, Cosette chợt nhận ra mình đã lâu không còn nghĩ đến anh. Đúng lúc đó, sự xuất hiện của Théodule Gillenormand — một sĩ quan kỵ binh trẻ tuổi, bảnh bao thường xuyên đi ngang qua cổng nhà phố Plumet — đã thu hút sự chú ý của cô, tạo nên một sự phản chiếu hời hợt trên mặt hồ tâm tư vốn đang trống trải. Trái ngược với Cosette, Marius lúc này đang chìm trong sự tuyệt vọng và cận kề cái chết, chỉ khao khát được nhìn thấy người yêu một lần cuối.
Giữa tháng Tư, trong lúc Jean Valjean có chuyến đi vắng vài ngày để giải quyết vấn đề tài chính của gia đình, Cosette phải ở nhà một mình. Vào một buổi tối, sau khi chơi đàn piano, cô nghe thấy tiếng bước chân lạ dạo quanh khu vườn tối. Đêm hôm sau, khi đang đi dạo lúc hoàng hôn, Cosette kinh hãi phát hiện trên bãi cỏ, ngay bên cạnh bóng của mình, có một chiếc bóng thứ hai rất rõ ràng của một người đàn ông đội mũ tròn đứng nấp sau bụi rậm. Tuy nhiên, khi cô quay lại thì không có ai ở đó. Khi Jean Valjean trở về, ông tỏ ra trầm tư và lập tức ra ngoài kiểm tra hàng rào một cách cẩn trọng. Đến đêm thứ ba, Valjean gọi Cosette dậy để giải tỏa nỗi sợ hãi cho cô bằng cách chỉ ra rằng chiếc bóng "người đàn ông đội mũ tròn" thực chất chỉ là chiếc bóng phản chiếu từ một ống khói bằng sắt của ngôi nhà hàng xóm dưới ánh trăng. Sự giải thích này khiến Cosette hoàn toàn nhẹ nhõm và bật cười trước sự tưởng tượng của chính mình.
Tuy nhiên, một sự kiện thực tế và bí ẩn hơn đã xảy ra ngay sau đó. Một buổi chiều, Cosette ngồi một mình trên chiếc băng ghế đá gần cổng sắt hướng ra đường, lòng trào dâng một nỗi buồn man mác vô cớ. Khi cô đứng dậy đi dạo một vòng rồi quay lại, cô sửng sốt phát hiện một viên đá lớn đã được ai đó đặt ngay vị trí cô vừa ngồi. Quá sợ hãi trước việc có bàn tay người đã thò qua khe cổng, Cosette tháo chạy vào nhà, bắt bà giúp việc Santos khóa chặt toàn bộ cửa ngõ và kiểm tra mọi ngóc ngách từ hầm đến gác mái. Sáng hôm sau, khi ánh nắng mặt trời làm tiêu tan nỗi sợ hãi đêm tối, Cosette quay lại băng ghế đá và thấy viên đá vẫn nằm im ở đó. Cô đánh bạo nhấc viên đá lên và tìm thấy một chiếc phong bì trắng không ghi địa chỉ hay niêm phong ở bên dưới. Bên trong phong bì là một tập giấy nhỏ ghi những dòng chữ viết tay vô cùng thanh lịch và đẹp đẽ. Không thể cưỡng lại sức hút thần bí, Cosette mở ra đọc và đắm chìm vào những lời tự sự đầy triết lý, ca ngợi quyền năng tối thượng của tình yêu, nơi vũ trụ thu nhỏ lại thành một người duy nhất và biến người mình yêu thành hiện thân của Thượng đế.
← Retour au livreLire dans une autre langue : 🇺🇸 Summary in English


