
Chương 2
Câu chuyện mở đầu với một người đàn ông ba mươi bốn tuổi thất nghiệp, vô gia cư và hoàn toàn thất bại trong cuộc sống.
Anh vừa bị các anh chị em đuổi khỏi nhà sau khi cha mẹ qua đời vì không tham dự tang lễ mà tiếp tục sống khép kín trong phòng. Là một kẻ ẩn dật hơn mười năm, anh từng cư xử thô lỗ với gia đình, chỉ giao tiếp bằng cách đập tường và gần như không bước ra khỏi phòng. Trong ngày tang lễ, anh còn đang chìm trong thú vui cá nhân thì bị các anh chị em phát hiện, tuyên bố từ mặt, đập hỏng chiếc máy tính quý giá nhất của anh rồi đánh đập và tống cổ anh ra ngoài chỉ với bộ quần áo trên người.
Lang thang dưới cơn mưa lạnh, anh nhận ra mình không còn đường lui. Không có tiền, địa chỉ, quần áo tử tế hay kinh nghiệm làm việc, anh thậm chí không biết bắt đầu tìm việc từ đâu. Ý nghĩ muốn làm lại cuộc đời xuất hiện nhưng nhanh chóng bị thực tế phủ nhận. Điều đó khiến anh hồi tưởng về quá khứ và tự nhìn nhận những sai lầm đã tích tụ suốt nhiều năm.
Thuở nhỏ, anh sinh ra trong một gia đình khá giả, thông minh, hòa đồng, được bạn bè yêu quý và có năng khiếu thể thao cũng như trò chơi điện tử. Mọi thứ thay đổi khi anh quá đắm chìm vào máy tính, bỏ bê việc học và phải vào một trường trung học nổi tiếng toàn học sinh cá biệt. Tại đây, sau khi lên tiếng phản đối một đàn anh chen hàng, anh bị đánh đập dã man, lột sạch quần áo, treo lên cổng trường và chụp ảnh để bêu riếu. Sự sỉ nhục đó khiến anh bỏ học, tự nhốt mình trong phòng và từ chối mọi lời động viên của cha cùng các anh trai.
Trong quãng thời gian sống khép kín, Internet trở thành cả thế giới của anh. Anh lần lượt thử làm mô hình, sơn tượng, viết blog và nhiều sở thích khác nhưng luôn bỏ cuộc ngay khi gặp người giỏi hơn. Về sau, anh nhận ra mình chỉ biết chê bai thành quả của người khác trong khi bản thân không kiên trì với bất cứ điều gì. Anh tiếc nuối vì đã không tận dụng hàng chục năm để học viết, vẽ, lập trình hay phát triển một kỹ năng đủ giúp mình kiếm sống. Dù luôn ước có thể quay ngược thời gian, anh cũng hiểu rằng bản thân đã nhiều lần lựa chọn trốn tránh thay vì đối mặt với khó khăn.
Khi đi dưới mưa, anh nhìn thấy ba học sinh trung học đang cãi nhau và bất giác nhớ đến cô bạn thời thơ ấu mà anh từng thầm yêu. Anh tưởng tượng rằng nếu học hành chăm chỉ hơn và tiếp tục theo đuổi cuộc sống bình thường, có lẽ cả hai đã có một tương lai khác. Dòng hồi tưởng bị cắt ngang khi anh phát hiện một chiếc xe tải lao tới với tài xế đã ngủ gật, còn ba học sinh hoàn toàn không hay biết.
Biết mình khó có thể cứu họ bằng lời cảnh báo vì nhiều năm không giao tiếp khiến giọng nói gần như không còn, anh quyết định lao ra bất chấp nguy hiểm. Dù cơ thể nặng nề, đau đớn và gần như kiệt sức, anh vẫn chạy hết sức, kéo được một cậu học sinh ra khỏi đường xe chạy nhưng vô tình đổi chỗ với cậu. Chiếc xe tải đâm thẳng vào anh, hất anh vào bức tường rồi tiếp tục nghiền nát cơ thể. Trong khoảnh khắc cuối cùng, người đàn ông từng sống cả đời trong hối tiếc đã hy sinh mạng sống để cứu người khác, thực hiện hành động vị tha đầu tiên và cũng là cuối cùng của cuộc đời mình.
Chương 3
Một người đàn ông ba mươi bốn tuổi thất nghiệp, béo phì và vừa trở thành vô gia cư sau khi bị gia đình đuổi khỏi nhà kể lại những giờ phút cuối cùng của cuộc đời mình. Anh đã sống hơn mười năm như một kẻ ẩn dật, không học hành, không làm việc và gần như không rời khỏi căn phòng của mình. Sau khi cha mẹ qua đời, anh thậm chí còn không tham dự tang lễ. Hành động vô trách nhiệm ấy khiến các anh chị em nổi giận, chính thức từ mặt anh, phá chiếc máy tính mà anh coi trọng nhất và đánh đập rồi tống anh ra khỏi nhà chỉ với bộ quần áo đang mặc. Đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, anh lang thang trong mưa, không biết phải bắt đầu lại cuộc sống từ đâu khi không có tiền, chỗ ở hay bất kỳ kỹ năng xã hội nào.
Trong lúc tuyệt vọng, anh hồi tưởng về quá khứ để tìm nguyên nhân khiến cuộc đời mình sụp đổ. Thời thơ ấu, anh từng là một cậu bé thông minh, hòa đồng, được bạn bè yêu quý và có năng khiếu thể thao lẫn trò chơi điện tử. Tuy nhiên, niềm đam mê máy tính khiến anh bỏ bê việc học, tin rằng bằng cấp không cần thiết. Kết quả là anh phải theo học một ngôi trường nổi tiếng nhiều học sinh cá biệt. Tại đây, sau khi phản đối một đàn anh chen hàng, anh bị đánh đập dã man, lột sạch quần áo, treo lên cổng trường và chụp ảnh để bêu riếu trước toàn trường. Sự kiện ấy hủy hoại hoàn toàn lòng tự trọng của anh, khiến anh bỏ học và tự nhốt mình trong phòng.
Gia đình nhiều lần khuyên nhủ nhưng anh từ chối đối diện với thực tế. Trong suốt quãng thời gian sống khép kín, anh dành hết thời gian cho Internet và thử nhiều sở thích như lắp mô hình, sơn tượng hay viết blog. Tuy nhiên, mỗi khi gặp người giỏi hơn, anh lập tức bỏ cuộc. Anh cũng thường chế giễu những người kiên trì theo đuổi sáng tác truyện tranh hay tiểu thuyết mạng, dù chính mình chẳng tạo ra được thành tựu nào. Khi nhìn lại, anh nhận ra mình đã lãng phí hơn mười năm quý giá chỉ để trốn tránh cuộc sống và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Anh hiểu rằng nếu từng nghiêm túc rèn luyện một kỹ năng, dù không xuất sắc nhất, anh vẫn có thể xây dựng một sự nghiệp và cuộc sống ổn định.
Những ký ức về cô bạn thuở nhỏ mà anh từng thầm yêu càng khiến anh tiếc nuối. Anh tưởng tượng rằng nếu chăm chỉ học tập hơn và bước tiếp thay vì bỏ cuộc, có lẽ cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Đúng lúc đó, anh bắt gặp ba học sinh trung học đang cãi nhau trên đường và phát hiện một chiếc xe tải lao tới với tài xế đã ngủ gật. Vì nhiều năm hầu như không nói chuyện, anh không thể hét lớn để cảnh báo họ. Biết rằng nếu bỏ mặc, mình sẽ tiếp tục chết trong hối tiếc, anh bất chấp cơ thể đau đớn lao đến cứu người. Anh kéo được một nam sinh ra khỏi đường xe chạy nhưng lại vô tình đứng đúng vị trí của cậu. Chiếc xe tải đâm thẳng vào anh, hất anh vào tường rồi tiếp tục nghiền nát cơ thể. Người đàn ông từng sống cả đời trong sự hối tiếc cuối cùng đã hy sinh mạng sống để cứu những người xa lạ, thực hiện hành động ý nghĩa duy nhất trước khi chết.
← Retour au livreLire dans une autre langue : 🇫🇷 Résumé en français

