Het onderwijzeresje

Chương 1

Văn bản này cung cấp thông tin bản quyền, siêu dữ liệu pháp lý và chi tiết xuất bản cho phiên bản điện tử của cuốn sách mang tựa đề tiếng Hà Lan "Het onderwijzeresje" (Cô giáo nhỏ). Đây là một tác phẩm văn học được viết bởi tác giả Felicie Jehu và được minh họa sống động bởi họa sĩ Louis Raemaekers. Ấn bản gốc của cuốn sách được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1908 tại thành phố Alkmaar, Hà Lan, bởi nhà xuất bản Firma P. Kluitman. Phiên bản số hóa này được tổ chức Project Gutenberg phát hành chính thức dưới dạng sách điện tử vào ngày 9 tháng 6 năm 2026 với mã số định danh eBook là #78835. Quá trình chuyển đổi và hiệu đính văn bản điện tử này được thực hiện nhờ vào nỗ lực cống hiến đầy trách nhiệm của Jeroen Hellingman kết hợp cùng Đội ngũ Hiệu đính Phân phối Trực tuyến (Online Distributed Proofreading Team). Ngoài các thông tin kỹ thuật cơ bản, cấu trúc ban đầu của tài liệu số cũng hiển thị các liên kết điều hướng đến phần mục lục của cuốn sách cùng một dòng trích dẫn chú thích từ nội dung văn bản ở trang số 103 với câu hỏi đặt ra: "Có điều gì đáng cười trong vụ này vậy, thưa cô?". Về mặt pháp lý, văn bản thiết lập một tuyên bố miễn trừ trách nhiệm quy định rằng bất kỳ ai ở Hoa Kỳ và hầu hết các quốc gia khác trên toàn thế giới đều có quyền tự do tiếp cận, sao chép, phân phối hoặc tái sử dụng toàn bộ nội dung của tệp sách điện tử này mà không phải chi trả bất kỳ khoản phí nào, đồng thời hầu như không phải chịu bất kỳ hạn chế ràng buộc nghiêm ngặt nào ngoài việc tuân thủ các điều khoản chung của Giấy phép Project Gutenberg đi kèm hoặc tra cứu trực tuyến. Tuy nhiên, đối với những người dùng không cư trú tại lãnh thổ Hoa Kỳ, tài liệu đưa ra một lưu ý bắt buộc rằng họ có trách nhiệm tự kiểm tra và tuân thủ nghiêm ngặt các quy định pháp luật liên quan đến quyền tác giả tại quốc gia mà họ đang sinh sống trước khi quyết định tải xuống hoặc sử dụng lại cuốn sách này.

Chương 2

Văn bản này cung cấp thông tin bản quyền, siêu dữ liệu pháp lý và chi tiết xuất bản cho phiên bản điện tử của cuốn sách mang tựa đề tiếng Hà Lan "Het onderwijzeresje" (Cô giáo nhỏ). Đây là một tác phẩm văn học được viết bởi tác giả Felicie Jehu và được minh họa sống động bởi họa sĩ Louis Raemaekers. Ấn bản gốc của cuốn sách được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1908 tại thành phố Alkmaar, Hà Lan, bởi nhà xuất bản Firma P. Kluitman. Phiên bản số hóa này được tổ chức Project Gutenberg phát hành chính thức dưới dạng sách điện tử vào ngày 9 tháng 6 năm 2026 với mã số định danh eBook là #78835. Quá trình chuyển đổi và hiệu đính văn bản điện tử này được thực hiện nhờ vào nỗ lực cống hiến đầy trách nhiệm của Jeroen Hellingman kết hợp cùng Đội ngũ Hiệu đính Phân phối Trực tuyến (Online Distributed Proofreading Team). Ngoài các thông tin kỹ thuật cơ bản, cấu trúc ban đầu của tài liệu số cũng hiển thị các liên kết điều hướng đến phần mục lục của cuốn sách cùng một dòng trích dẫn chú thích từ nội dung văn bản ở trang số 103 với câu hỏi đặt ra: "Có điều gì đáng cười trong vụ này vậy, thưa cô?". Về mặt pháp lý, văn bản thiết lập một tuyên bố miễn trừ trách nhiệm quy định rằng bất kỳ ai ở Hoa Kỳ và hầu hết các quốc gia khác trên toàn thế giới đều có quyền tự do tiếp cận, sao chép, phân phối hoặc tái sử dụng toàn bộ nội dung của tệp sách điện tử này mà không phải chi trả bất kỳ khoản phí nào, đồng thời hầu như không phải chịu bất kỳ hạn chế ràng buộc nghiêm ngặt nào ngoài việc tuân thủ các điều khoản chung của Giấy phép Project Gutenberg đi kèm hoặc tra cứu trực tuyến. Tuy nhiên, đối với những người dùng không cư trú tại lãnh thổ Hoa Kỳ, tài liệu đưa ra một lưu ý bắt buộc rằng họ có trách nhiệm tự kiểm tra và tuân thủ nghiêm ngặt các quy định pháp luật liên quan đến quyền tác giả tại quốc gia mà họ đang sinh sống trước khi quyết định tải xuống hoặc sử dụng lại cuốn sách này.

Chương 3

Ông Van Welderen, một cựu sĩ quan quân đội bị tàn phế sau một tai nạn ngã ngựa nghiêm trọng, đang nằm trên chiếc ghế dài quen thuộc trong phòng khách. Cuộc sống của gia đình ông lâm vào cảnh vô cùng khó khăn với những lo toan chồng chất, đặc biệt là gánh nặng tài chính để nuôi dạy năm đứa con thơ trong khi nguồn thu nhập duy nhất chỉ dựa vào khoản lương hưu ít ỏi. Dù thường xuyên phải chịu đựng những cơn đau thể xác dữ dội làm cản trở công việc viết lách và dịch thuật kiếm thêm, ông vẫn cố gắng giữ vững tinh thần nhờ vào sự đồng hành kiên cường, lạc quan của người vợ và tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con. Vào một buổi chiều thứ Năm định mệnh, bầu không khí trong nhà trở nên vô cùng căng thẳng và hồi hộp. Mathea (Thea), cô con gái cả mười chín tuổi hiếu thảo, người đã nỗ lực học tập không ngừng nghỉ với mục tiêu sớm đi làm để san sẻ gánh nặng cho cha mẹ, đang tham gia kỳ thi lấy chứng chỉ tiếng Anh, chỉ năm tháng sau khi cô thi đỗ bằng giáo viên tiểu học. Ông Van Welderen nằm một mình trong phòng, lòng bồn chồn lo lắng đến mức không thể tập trung đọc sách hay làm việc. Vợ ông bước vào, cố gắng trấn an chồng bằng sự tự tin vào năng lực của con gái, đồng thời chuẩn bị sẵn một bình rượu trứng liqueur để ăn mừng. Cậu con trai Jan cùng đứa út Nico cũng háo hức chạy về nhà với một bó hồng tươi trên tay, sẵn sàng chúc mừng chị gái, dù cậu bé Nico phụng phịu bày tỏ mong muốn được đến trường học thay vì tiếp tục được chị Thea dạy học ở nhà để tiết kiệm chi phí. Sự chờ đợi mòn mỏi kết thúc khi Jan nhìn qua cửa sổ và reo hò rùm beng khi thấy Thea cùng cô em gái Margerita (Ita) đang hăm hở chạy về từ đằng xa, trên tay vẫy cao tấm bằng chứng nhận màu trắng. Cả ngôi nhà như vỡ òa trong niềm vui sướng tột cùng. Thea lao vào vòng tay nghẹn ngào nước mắt của người cha, rồi lần lượt ôm hôn mẹ và các em trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Cô hào hứng kể lại diễn biến tốt đẹp của buổi thi và sự thân thiện của giám khảo. Đúng lúc cả nhà đang cùng nhau nâng ly chúc mừng thành công của "nhà thông thái nhỏ" và Ita đang nhảy cẫng lên vì vui sướng, tiếng chuông cửa lại vang lên dồn dập. Đó là Bets, cô con gái mười tuổi vừa đi học về. Vừa bước vào nhà và nghe Jan thông báo tin vui, Bets đã reo lên thích thú, nhanh chóng chúc mừng chị gái rồi vui vẻ thưởng thức ly rượu trứng của mình, thở phào nhẹ nhõm vì ngày mai cô có thể tự hào thông báo kết quả tốt đẹp này với các bạn ở trường.

Chương 4

Vào một ngày tháng Mười âm u và ẩm ướt, Mathea (Thea) ngồi ủ rũ trong phòng học, lòng trĩu nặng vì đã nỗ lực nộp hồ sơ suốt hai tháng qua mà vẫn chưa tìm được việc làm. Nhìn cảnh cha ngày càng đau đớn, suy nhược còn mẹ phải gồng gánh nỗi lo tài chính khi mùa đông cận kề, cô không khỏi thắt lòng. Do quá mải mê suy nghĩ về tương lai, Thea đã lơ là buổi học của cậu em út Nico, khiến cậu bé tự ý bỏ tiết và chạy vào phòng khách mách với cha rằng chị gái không hề chú ý dạy dỗ mà chỉ ngồi thẫn thờ. Phát hiện ra sự việc, ông Van Welderen nghiêm khắc khiển trách Nico vì tội vô kỷ luật và bắt cậu bé quay lại xin lỗi chị. Khi đối mặt với cha, Thea nhận hết lỗi về mình và thừa nhận việc dạy học cho chính em trai ruột vô cùng đơn điệu và khó khăn. Dù ông Van Welderen có chút thất vọng vì cho rằng một giáo viên có bằng cấp như cô phải biết cách kiểm soát học sinh, ông vẫn ân cần động viên con gái cố gắng tích lũy kinh nghiệm. Sau khi giải quyết xong xuôi với Nico, Thea trở lại phòng học và nghiêm khắc bắt cậu em hoàn thành bài tập. Nhờ bản tính thông minh, Nico nhanh chóng làm xong phép tính, rồi tinh nghịch lao vào ôm cổ xin lỗi chị và hứa sẽ không bao giờ bỏ trốn nữa. Buổi chiều cùng ngày, Thea được cha mẹ gọi xuống phòng khách để thảo luận về một phong thư vừa gửi đến. Một người bạn cũ của cha đã tiến cử Thea làm gia sư cho một gia đình người Hà Lan đang sinh sống tại Brussels, Bỉ. Công việc này yêu cầu cô phải sống nội trú để dạy dỗ hai đứa trẻ tám và mười tuổi, đổi lại cô sẽ được bao ăn ở và nhận mức lương hậu hĩnh 300 gulden một năm. Nghĩ đến việc phải rời xa gia đình và đến một đất nước xa lạ khi khả năng tiếng Pháp còn hạn chế, Thea vô cùng sợ hãi và bật khóc nức nở trong vòng tay cha. Thương con, ông Van Welderen khẳng định sẽ không ép buộc và sẵn sàng từ chối lời mời, nhưng mẹ cô khuyên cô nên suy nghĩ thật thấu đáo vì cơ hội việc làm tốt như vậy không dễ tìm. Trở về phòng riêng, Thea khóc nức nở trên giường nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Cô hiểu rằng nếu từ chối, bản thân sẽ trở thành kẻ hèn nhát và ích kỷ trước những lo toan của cha mẹ. Hơn nữa, việc cô đi xa cũng sẽ giúp gia đình có điều kiện gửi Nico đến trường học chính quy. Quyết tâm vượt qua thử thách, Thea lau khô nước mắt, sửa sang lại đầu tóc và bước xuống nhà thông báo quyết định cuối cùng. Dù cha cô cẩn trọng cảnh báo rằng một khi đã nhận lời thì không thể rút lui, Thea vẫn kiên định cầu xin ông viết thư đồng ý ngay lập tức. Sau đó, cô gạt bỏ nỗi buồn và cùng mẹ hào hứng lên kế hoạch chuẩn bị trang phục mùa đông để sẵn sàng lên đường nhận việc.

Chương 5

Khoảng thời gian chuẩn bị cho chuyến đi Brussels của Thea diễn ra vô cùng bận rộn với việc sắp xếp hành lý. Các thành viên trong gia đình đón nhận tin cô đi làm gia sư với những cảm xúc rất khác nhau: Ita tỏ ra hào hứng nhưng thực chất chỉ muốn ở nhà; Jan thấy điều đó thật tuyệt; Bets hãnh diện khoe với bạn bè; còn cậu út Nico thì vô cùng sung sướng vì từ nay sẽ được đến trường học chính quy thay vì học với chị gái. Dù vậy, Thea luôn cảm thấy mủi lòng và dễ rơi nước mắt mỗi khi nghĩ đến việc phải xa gia đình. Người chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là ông Van Welderen. Nhiều năm qua, Thea là nguồn an ủi tinh thần lớn lao, thấu hiểu chiều sâu tâm hồn ông hơn hẳn người vợ thực tế hay những đứa con còn quá nhỏ dại. Tuy nhiên, hai cha con đều cố gắng kìm nén cảm xúc, "diễn kịch" giữ vẻ hoạt bát trước mặt nhau để không làm đối phương thêm đau lòng. Vào buổi chiều cuối cùng trước ngày lên đường, khi mẹ đang bận rộn dưới bếp nấu các món ăn yêu thích cho con gái, Thea đã có cuộc trò chuyện riêng tư đầy xúc động với cha. Cô bật khóc cay đắng khi nghĩ đến điều kiện ngặt nghèo của hợp đồng: cô không được phép về nhà trong suốt kỳ nghỉ đông và Giáng sinh vì chủ nhà cần cô chăm sóc bọn trẻ. Ông Van Welderen ân cần dỗ dành, giúp cô hiểu rằng việc đi làm kiếm tiền chính là liều thuốc xoa dịu những gánh nặng tài chính và giúp đỡ cha mẹ một cách thiết thực nhất. Tiếp đó, ông tâm lý cảnh báo con gái về sự khác biệt giai cấp khi cô bước vào một gia đình giàu có. Ông nhắc nhở rằng cô sẽ bị đối xử như một người dưới quyền so với hai tiểu thư của chủ nhà, đồng thời khuyên cô phải giữ lòng kiêu hãnh và sự thuần khiết, không được để sự đố kỵ làm tha hóa tính cách. Thea kiên định hứa với cha sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong mỏi của ông. Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng khi Ita vui vẻ chạy vào phòng. Buổi tối hôm đó, cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Nico hào hứng kể về ngày đầu tiên đi học và tự coi mình là nhân vật chính của bữa tiệc. Sau khi các em nhỏ đi ngủ, không khí gia đình bắt đầu chùng xuống bởi nỗi buồn chia ly bao trùm. Mẹ cô chủ động giục cả nhà đi ngủ sớm để chuẩn bị cho chuyến tàu lúc chín giờ rưỡi sáng mai. Khi trở về phòng ngủ chung, Thea ôm cổ Ita và tha thiết dặn dò em gái phải chăm sóc cha thật chu đáo. Cô cũng cầu xin Ita hãy viết thư kể cho cô nghe mọi sự thật diễn ra ở nhà, kể cả những điều không may, bởi cô biết cha mẹ sẽ chỉ viết những tin tức tốt lành. Bằng khiếu hài hước của mình, Ita đã trêu chọc chị gái để xua tan bầu không khí ảm đạm, giúp Thea bật cười vui vẻ trước khi hai chị em chìm vào giấc ngủ yên bình.

Chương 6

Chuyến tàu chuyển bánh rời ga dìm Mathea (Thea) vào nỗi cô đơn cùng cực, khiến những giọt nước mắt cô cố kìm nén suốt cả buổi sáng tuôn rơi không ngừng. Ngồi đối diện cô trong toa tàu là một phu nhân người gốc Ấn Nam Dương (Indonesia) có gương mặt phúc hậu. Thấy cô gái trẻ khóc nức nở, bà mủi lòng thương cảm và đoán cô là một nữ sinh đang trên đường đến trường nội trú ở Brussels. Khi bà ân cần bắt chuyện và hỏi han, Thea vô cùng bất ngờ. Việc vị phu nhân nghĩ cô là học sinh mười sáu, mười bảy tuổi thay vì một gia sư mười chín tuổi chuẩn bị đi dạy học khiến Thea bật cười, tạm quên đi nỗi buồn chia ly. Tuy nhiên, khi nghe cô giải thích, vị phu nhân kinh ngạc thốt lên rằng việc một cô gái có ngoại hình non nớt như vậy đi làm gia sư là điều "nực cười". Lời nói này vô tình chạm vào lòng tự ái của Thea, đồng thời khơi dậy nỗi lo sợ trong cô về việc liệu các học trò có chịu tôn trọng một người đại diện có diện mạo quá trẻ con hay không. Tại ga Rotterdam, một số hành khách mới bước vào toa, trong đó có một chàng thanh niên lịch lãm ngồi cạnh Thea. Khi thấy Thea lại xúc động bật khóc vì vị phu nhân nhắc đến việc mùa Giáng sinh sắp đến, chàng trai đã tế nhị mời cô dùng lọ nước hoa eau de cologne của mình. Sự chú ý của những người xung quanh khiến Thea sực tỉnh; cô lập tức kiềm chế cảm xúc và cố tỏ ra dửng dưng. Khi đoàn tàu chuẩn bị lăn bánh qua biên giới, chàng thanh niên ngỏ ý muốn giúp cô làm thủ tục hải quan. Dù Thea còn bỡ ngỡ vì chưa từng xuất ngoại, vị phu nhân đối diện đã nhanh chóng từ chối khéo thay cô. Bà đứng ra bảo bọc, hướng dẫn Thea khai báo hành lý và chủ động chuyển sang ngồi cạnh để bảo vệ cô suốt chặng đường còn lại. Đến ga Brussels, Thea được một người gia nhân mặc đồng phục chỉnh tề của gia đình Van Gendringen đón tiếp. Dù có chút lưỡng lự ban đầu vì ngoại hình quá trẻ của cô không giống một gia sư thông thường, anh ta vẫn kính cẩn dẫn cô ra chiếc xe ngựa sang trọng chờ sẵn để di chuyển đến căn biệt thự lộng lẫy nằm trên đại lộ Avenue Louise. Bước vào sảnh lớn bằng đá cẩm thạch và tiến lên phòng khách, Thea cảm thấy lo lắng, ngột ngạt trước sự xa hoa của ngôi nhà mới. Tại đây, cô diện kiến bà Van Gendringen — một người phụ nữ cao lớn, quý phái nhưng sở hữu ánh nhìn vô cùng lạnh lùng, nghiêm nghị. Bà tỏ ra e ngại trước vẻ ngoài quá trẻ tuổi của Thea, nhưng vì sự tiến cử vững chắc từ người bạn cũ, bà quyết định cho cô một cơ hội thử sức và giới thiệu qua về gia đình: hai cô con gái lớn đã trưởng thành, còn hai học trò nhỏ của Thea là Constance mười tuổi và Armand tám tuổi. Ngay sau đó, hai đứa trẻ được gọi vào phòng khách để chào đón gia sư mới. Cậu bé Armand có gương mặt thiên thần cùng những lọn tóc xoăn vàng, nhanh nhẹn, khéo léo lấy lòng mẹ và hứa sẽ ngoan ngoãn học tập. Ngược lại, cô bé Constance có thân hình cao gầy, vụng về, gương mặt mang nét u sầu, rụt rè nép phía sau. Nhận thấy thái độ nghiêm khắc, lạnh lùng của bà Van Gendringen đối với tư thế đi đứng của con gái, Thea dâng trào lòng trắc ẩn. Cô chủ động kéo Constance lại gần và an ủi cô bé bằng một lời động viên dịu dàng, bất chấp cái nhướng mày lộ vẻ không hài lòng của người mẹ độc đoán. Buổi gặp gỡ kết thúc khi người hầu được lệnh dẫn Thea lên phòng riêng để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho bữa ăn trưa lúc hai giờ cùng các con của chủ nhà.

Chương 7

Thea nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục rồi bước xuống lầu khi tiếng gong báo giờ ăn trưa vang lên. Do Brussels áp dụng giờ Greenwich, giờ ăn trưa ở đây muộn hơn so với quê nhà cô. Được người hầu dẫn vào phòng học rộng rãi, Thea lần đầu dùng bữa riêng cùng hai học trò. Tại bàn ăn, sự khác biệt giữa hai đứa trẻ lộ rõ: cậu bé Armand ngọt ngào nhưng tinh ranh, thích dò xét; trong khi cô bé Constance lại u sầu, lầm lì và hầu như không đụng vào thức ăn. Nhận thấy Constance ngồi gù lưng, Thea nhẹ nhàng nâng cằm cô bé lên để chỉnh tư thế, nhưng bị cô bé cáu kỉnh, thô bạo gạt tay ra. Constance ấm ức cho rằng Thea đã bị bà Van Gendringen kích động để đối xử nghiêm khắc với mình. Sự việc càng căng thẳng khi Armand hùa vào nói xấu, tố cáo chị gái luôn bướng bỉnh và từng khiến gia sư cũ phải nghỉ việc. Sau khi Thea khiển trách Armand vì tội mách lẻo, một sự thật gia đình đầy cay đắng đã được hé lộ. Armand ngây thơ khoe rằng mẹ chỉ là mẹ của riêng cậu và hai chị lớn, còn Constance là con riêng của người cha đã khuất nên không được bà yêu thương. Thea dâng trào lòng trắc ẩn đối với Constance — đứa trẻ mồ côi mẹ từ nhỏ và vừa mất cha hai năm trước — khi nhận ra sự thiên vị rõ rệt của bà Van Gendringen dành cho con ruột. Buổi chiều, bà chủ cùng hai cô con gái lớn bước vào phòng học. Trái với cô chị cả Gerardine kiêu kỳ, lạnh lùng giống mẹ, cô chị thứ Isabella lại vô cùng thân thiện, sở hữu đôi mắt nâu vui vẻ và thậm chí còn lén nháy mắt, hôn gió động viên Constance. Sau khi nghe bà Van Gendringen giao lịch trình làm việc nghiêm ngặt và quy định hai chị em phải đi ngủ cùng giờ lúc bảy giờ rưỡi tối, Thea đã dịu dàng ôm hôn cả hai đứa trẻ, khiến Constance xúc động bật khóc. Buổi đi dạo sau đó tại công viên Bois de la Cambre diễn ra khá suôn sẻ khi bọn trẻ dần cởi mở hơn. Đến tối, khi các phòng đã yên ắng và bà chủ đã đi dự tiệc, Thea trở về phòng riêng. Nỗi nhớ nhà và cảm giác cô đơn bủa vây khiến cô gục xuống bàn khóc nức nở. Giữa lúc ấy, cánh cửa phòng khẽ mở, Constance trong bộ đồ ngủ trắng muốt rụt rè bước vào. Nhìn thấy gia sư khóc, cô bé mủi lòng tiến lại gần an ủi, bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc vì bản thân cũng luôn nhớ thương người cha quá cố không bao giờ trở lại. Để xoa dịu đứa trẻ, Thea kéo cô bé vào lòng, lấy hộp sô-cô-la được mẹ lén nhét vào vali ra chia sẻ rồi để cô bé ngồi sưởi ấm cạnh lò sưởi xem cô dọn dẹp hành lý. Nửa giờ sau, khi thấy Constance bắt đầu buồn ngủ, Thea ân cần bế cô bé về giường và đắp chăn ấm áp. Trong niềm hạnh phúc ngập tràn trước sự dịu dàng của cô giáo mới, đứa trẻ tội nghiệp ôm chặt lấy cổ Thea và thì thầm cầu xin cô từ nay hãy gọi mình bằng cái tên thân thương mà người cha quá cố từng đặt cho: Conny.

Chương 8

Theo lời khuyên của cha trước khi rời nhà, Thea bắt đầu viết nhật ký để giải tỏa những nỗi niềm thầm kín tại Brussels mà không làm cha mẹ lo lắng qua thư từ. Qua những dòng nhật ký sau vài tuần nhận việc, cô bày tỏ nỗi nhớ nhà da diết, đặc biệt là sự kính trọng và tình cảm sâu sắc dành cho người cha đau ốm nhưng có tâm hồn cao đẹp, người luôn thấu hiểu và định hướng cô vươn tới những giá trị tinh thần cao cả. Cô cũng nhận ra người mẹ thực tế của mình không hề nghiêm khắc hay lạnh lùng nếu so với bà Van Gendringen. Tại ngôi nhà mới này, bà chủ cai trị gia đình bằng một bàn tay sắt khiến từ con cái đến người hầu đều khiếp sợ. Bà không hề dành chút tình thương nào cho cô con gái riêng Constance tội nghiệp mà dồn hết sự chiều chuộng, sùng bái vào cậu con trai út Armand. Sự thiên vị này đã làm hư hỏng Armand. Dù sở hữu vẻ ngoài thiên thần và lanh lợi, cậu thực chất là một đứa trẻ ích kỷ, dối trá và đóng vai trò như một "gián điệp nhỏ" chuyên soi mói để mách mẹ những chuyện xảy ra trong phòng học. Đỉnh điểm của sự việc diễn ra khi Armand dùng bóng làm vỡ một tấm kính ở hành lang nhưng lại đổ vấy tội cho Constance, khiến cô bé bị mẹ phạt bắt đi ngủ sớm. Chứng kiến toàn bộ sự việc và không muốn nhìn Constance bị trừng phạt oan uổng, Thea đã lấy hết can đảm đến gặp bà Van Gendringen để minh oan cho cô bé, bất chấp thái độ lạnh lùng và uy quyền đáng sợ của bà chủ. Khi bị Thea chỉ đích danh Armand là thủ phạm, bà Van Gendringen không tin và cho gọi con trai vào đối chất. Trước mặt mẹ, Armand vẫn ngoan cố nói dối rằng chính chị gái đã dùng quả bóng của chị ấy làm vỡ kính. Tuy nhiên, Thea đã nhanh trí lật tẩy lời nói dối này bằng cách nhắc nhở bà chủ rằng chính bà đã tịch thu và khóa quả bóng của Constance từ hai ngày trước. Bị lộ tẩy, Armand lập tức nổi giận lôi đình, lao vào đấm đá Thea và gào khóc ăn vạ trong lòng mẹ. Dù vô cùng tức giận và bẽ bàng trước sự thật về đứa con cưng, bà Van Gendringen vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, tuyên bố hủy bỏ hình phạt của Constance nhưng thẳng thừng gạt phắt đề nghị phạt Armand của Thea, lớn tiếng yêu cầu cô không được can thiệp vào cách bà dạy con. Cuối ngày, Thea vui mừng báo tin vui cho Constance nhưng nhận ra Armand đã hoàn toàn căm ghét cô; cậu bé dứt khoát đẩy cô ra khi cô vào chúc ngủ ngon và bảo cô hãy đi mà chăm sóc Constance.

Chương 9

Sáng hôm sau, tiếng la hét và đánh lộn kịch liệt từ phòng trẻ đã đánh thức Thea. Khi chạy sang, cô thấy Armand và Constance đang lao vào cấu xé, đấm đá nhau trên sàn nhà. Dù cô cố can ngăn và ra lệnh cho Armand buông bím tóc của chị gái ra, cậu bé vẫn hung hăng từ chối. Cuộc ẩu đả chỉ dừng lại khi Constance bấm móng tay vào chân Armand khiến cậu đau đớn buông tay. Tiếng ồn ào này đã làm bà Van Gendringen thức giấc và sai kamenier (hầu gái riêng) đến kiểm tra. Sau khi vội vã trấn an người hầu, Thea nghiêm khắc yêu cầu hai đứa trẻ giải thích lý do. Nguyên nhân là vì Constance đã chế giễu và tỏ ra đắc ý khi lời nói dối về tấm kính vỡ của Armand bị vạch trần vào ngày hôm trước. Thấy Constance hả hê trước thất bại của em trai, Thea đã khiển trách cô bé là thiếu bao dung và không nên trêu chọc kẻ khác. Lời nói này khiến Armand càng tức tối, cậu giậm chân ăn vạ, gào khóc và khẳng định mẹ vẫn yêu thương mình nhất, dù trong lòng cậu ngầm hiểu bản thân đã không còn hoàn hảo trong mắt mẹ. Đến mười một giờ trưa, khi buổi học đang diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt và im lặng, Thea bị bà chủ gọi lên phòng riêng. Đứng trước một người phụ nữ uy quyền, lạnh lùng, Thea phải chịu đựng một trận khiển trách vô cùng cay nghiệt và sỉ nhục. Bà Van Gendringen dùng những lời lẽ trịch thượng để chỉ trích cô không biết giữ kỷ luật, đồng thời bênh vực Armand một cách mù quáng, cho rằng bản chất cậu bé rất tốt còn Constance mới là đứa trẻ có tâm địa xấu xa. Bà đưa ra lời đe dọa ngầm về việc sa thải khiến Thea uất ức đến mức suýt khóc. Bước ra khỏi phòng với tâm trạng tan nát và nhục nhã, Thea định bỏ việc nhưng cô sực nhớ đến những món nợ mua sắm trước chuyến đi, cũng như lời hứa sẽ gửi tiền về nuôi cậu em Nico ăn học. Cô tự nhủ phải kiên cường chịu đựng vì gia đình. Ngay sau đó, cô em thứ Isabella đi ngang qua và ân cần an ủi Thea, giải thích rằng Armand là một đứa trẻ rất ranh ma, từng bày mưu đuổi cổ người gia sư cũ ghê gớm như "lính rồng" (dragonder) nên một cô gái dịu dàng như Thea bị bắt nạt là điều dễ hiểu. Được tiếp thêm sức mạnh, Thea trở lại phòng học và quyết định áp dụng biện pháp cứng rắn. Cô phạt Constance phải hoàn thành bài tập làm văn vào giờ chơi buổi tối vì tội lơ là lúc cô vắng mặt. Đối với Armand — đứa trẻ không làm toán mà chỉ vẽ bậy rồi cười cợt, Thea lạnh lùng vạch trần lời nói dối của cậu và bắt cậu phải học thuộc lòng một bài thơ ngay trong giờ nghỉ. Sự kiên quyết của cô khiến hai đứa trẻ lập tức nể sợ và ngoan ngoãn chấp hành. Đến bữa ăn, để xoa dịu bầu không khí, Thea trở lại thái độ thân thiện. Constance vui mừng khôn xiết, liên tục hôn tay cô và trầm trồ khen ngợi chiếc vòng tay cổ truyền — một báu vật gia bảo mà cha đã tặng cho Thea. Ngược lại, Armand tỏ vẻ hậm hực, hờ hững ngồi im một góc. Vào buổi tối, Thea ngồi một mình trong phòng để viết thư về nhà. Để cha mẹ không lo lắng, cô giấu nhẹm những uất ức ban sáng, chỉ viết một bức thư ngắn bầu bạn với lý do bận học tiếng Pháp và bày tỏ niềm tự hào khi sắp gửi những đồng lương đầu tiên về giúp đỡ gia đình. Khi niêm phong bức thư dưới tiếng mưa gió gào thét bên ngoài cửa sổ, Thea lại bật khóc nức nở vì nỗi cô đơn và sầu muộn, trước khi chìm vào giấc ngủ để đón chào một ngày làm việc mới.

Chương 10

Mặc dù rất mệt mỏi sau một ngày căng thẳng, Thea vẫn phải mất một lúc lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ sâu. Đến khoảng bảy giờ sáng, khi Constance vẫn đang ngủ say, Armand khẽ khàng lẻn vào phòng của Thea. Sau khi xác nhận gia sư chưa thức giấc, cậu bé nhón chân tiến lại gần chiếc bàn nơi cô đặt đồ trang sức. Nhìn chằm chằm vào Thea để dò xét, Armand thò tay lấy chiếc vòng tay cổ truyền bằng vàng. Trong lúc loay hoay, cậu vô tình va phải bàn làm chiếc vòng rơi xuống đất. Tiếng động khiến Thea khẽ cử động, Armand giật mình định bỏ chạy và bỏ lại tang vật, nhưng nhận thấy cô vẫn tiếp tục ngủ say, cậu liền nhặt chiếc vòng lên rồi lén lút rút lui về phòng. Khi đã yên vị trên giường, tim Armand đập liên hồi vì sợ hãi. Mục đích của cậu khi trộm chiếc vòng là để trả đũa việc Thea bóc trần lời nói dối của cậu trước mặt mẹ và luôn thiên vị Constance. Cậu muốn giấu chiếc vòng đi để cô tưởng mình bị mất và phải đau khổ. Armand quyết định giấu báu vật này xuống đáy một hộp đồ chơi cũ trong góc khuất của tủ đồ chơi — nơi hầu như không ai đụng đến. Dù kế hoạch trả thù đã thành công, cậu bé không hề cảm thấy vui sướng mà ngược lại vô cùng lo lắng, bất an. Cậu thậm chí đã định đem trả lại vị trí cũ nhưng không kịp vì lúc đó Thea đã thức dậy. Đến giờ ăn sáng, bầu không khí diễn ra rất vui vẻ khi Constance đã lấy lại tinh thần. Bất chợt, Thea nhận ra tay mình trống trơn và nhờ Constance vào phòng tìm giúp chiếc vòng tay bỏ quên trên bàn. Tuy nhiên, cô bé trở ra và báo rằng chiếc vòng đã biến mất. Thea tự mình đi tìm kiếm khắp nơi nhưng cũng không thấy tăm hơi. Lúc này, Armand tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn và im lặng một cách bất thường, khiến Constance tưởng em trai đang bị bệnh. Trong khi đó, Thea vô cùng hoảng hốt và bối rối. Vì tâm trạng đau buồn tối hôm trước, cô bắt đầu tự nghi ngờ trí nhớ của chính mình, không rõ bản thân đã tháo vòng ra chưa hay đã đánh rơi nó ở đâu đó. Dù đầu óc rối bời và lo sợ phải đối mặt với sự thất vọng của cha mẹ nếu làm mất kỷ vật gia bảo, Thea vẫn cố gắng gượng để hoàn thành buổi học kéo dài. Sau giờ học, Thea lục soát phòng một lần nữa và hỏi thăm Annette, người hầu phòng duy nhất ra vào nơi đó, nhưng Annette khẳng định không thấy gì. Thea đành phải lên gặp bà Van Gendringen để thông báo về sự việc và xin lời khuyên về việc đăng tin tìm kiếm. Bà chủ tỏ ý không hài lòng trước sự đãng trí của Thea và cho gọi Annette lên đối chất. Trước những câu hỏi dồn dập mang tính thẩm vấn của bà chủ, Annette khóc lóc thảm thiết vì cho rằng mình bị vu khống. Sự nghiêm nghị thái quá của bà Van Gendringen đối lập với sự luống cuống của người hầu tạo nên một tình huống bi hài khiến Thea vô thức bật cười, điều này làm bà chủ không vui và khiển trách cô thiếu nghiêm túc. Kết thúc buổi gặp, bà Van Gendringen đồng ý đăng hộ vài bài báo tìm kiếm kèm tiền thưởng, đồng thời yêu cầu Thea gạt chuyện này sang một bên để tập trung dạy học. Bà cũng thông báo sẽ tới dự giờ và kiểm tra tiến độ học tập của các con vào ngày 24 tháng 12, ngay trước kỳ nghỉ Giáng sinh. Rời khỏi phòng, nỗi lo lắng về buổi kiểm tra nghiêm ngặt sắp tới của bà chủ đã tạm thời lấn át cả nỗi đau mất đi chiếc vòng tay của Thea.

Chương 11

Đoạn trích từ nhật ký của Thea vào đêm giao thừa tái hiện tâm trạng cô đơn và nỗi nhớ nhà da diết của một cô gia sư trẻ tuổi. Khi mọi người trong nhà bà Van Gendringen đi dự tiệc, Thea phải ở lại một mình trong phòng, bầu bạn với những bức ảnh của gia đình. Cô cảm thấy tủi thân trước câu nói vô tư nhưng thiếu tế nhị của cậu bé Armand rằng gia sư thì không bao giờ được mời đi tiệc. Thea thừa nhận bản thân không thích bà Van Gendringen và chỉ cố gắng làm tròn bổn phận để giữ lòng tự trọng, đồng thời cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần do thiếu kinh nghiệm nuôi dạy hai đứa trẻ có tính cách phức tạp là Armand và Conny. Trong sự cô độc, Thea tưởng tượng ra khung cảnh ấm áp, ngập tràn tiếng cười của gia đình cô ở quê nhà vào thời khắc đón năm mới, điều này khiến cô bật khóc nức nở vì xúc động. Khi các con của chủ nhà trở về, cô phải cố kìm nén cảm xúc để trấn an đứa trẻ. Cuối cùng, Thea thẳng thắn đối diện với lòng mình khi thú nhận sự ghen tị đối với cuộc sống nhung lụa, vô lo vô nghĩ và những buổi dạ tiệc xa hoa của các tiểu thư trong nhà, đặc biệt là Bella. Dù vậy, trước khi khép lại năm cũ, cô tự hứa sẽ chế ngự sự ích kỷ này bằng cách tự nhắc nhở bản thân rằng cô đang sở hữu một tình yêu thương vô giá từ cha mẹ và gia đình, điều mà tiền bạc không thể đánh đổi được.

Chương 12

Thea lo lắng đếm ngược từng ngày trước kỳ nghỉ Phục sinh để được về nhà tại Brussels. Dù rất mong nhớ gia đình, cô lại e ngại việc phải thú nhận đã làm mất chiếc vòng tay gia bảo đắt giá, một sự việc mà cô giữ kín suốt hai tháng qua. Trong khi đó, cả nhà đều nghĩ món đồ bị rơi ngoài đường và dần lãng quên nó. Ngay cả Armand, cậu bé thực chất đã lấy cắp chiếc vòng, cũng không còn bận tâm cho đến một ngày chợt nhớ ra món đồ vẫn đang được giấu dưới đáy hộp đồ chơi trong phòng mình. Bị lương tâm cắn rứt và sợ bị phát hiện, Armand quyết định lén kiểm tra xem chiếc vòng còn ở đó không giữa lúc Thea đang giám sát chị gái cậu là Constance tập đàn. Khi Armand đang mải mê ngắm nghía chiếc vòng tay có khắc gia huy tinh xảo, Thea bất ngờ xuất hiện phía sau. Nhìn thấy bảo vật gia luyến trên tay cậu bé, cô vừa mừng rỡ vừa bàng hoàng. Nhận thấy vẻ mặt sợ hãi, lấm lét của Armand, Thea lập tức nghi ngờ cậu chính là thủ phạm. Khi bị gặng hỏi, Armand tỏ ra bướng bỉnh, cãi lại và nhất quyết không chịu nói thật việc tìm thấy món đồ ở đâu. Cơn giận đỉnh điểm khiến Thea không giữ được bình tĩnh và đã tát Armand vài cái trước sự chứng kiến của Constance. Cậu bé khóc òa lên đúng lúc người mẹ, bà van Gendringen, vừa về đến nhà. Nghe con trai khóc lóc mách bị đánh, bà van Gendringen lập tức tra hỏi Thea. Thea thẳng thắn cáo buộc Armand tội trộm cắp, nhưng cậu bé liên tục phủ nhận và nói dối rằng mình chỉ tình cờ nhặt được chiếc vòng trong tủ. Vì lòng thương con mù quáng và định kiến sẵn có, bà van Gendringen hoàn toàn tin lời Armand, đồng thời chỉ trích Thea thiếu bao dung, thiếu tự chủ và nhu nhược trong cách dạy dỗ trẻ nhỏ. Bà tuyên bố sa thải Thea ngay trước kỳ nghỉ Phục sinh, yêu cầu cô rời đi càng sớm càng tốt vì không muốn giao con cho một người "bạo hành". Bà cũng quyết định sẽ gửi Constance vào trường nội trú để xóa bỏ những ảnh hưởng mà bà cho là sai lệch từ nữ gia sư. Quyết định này khiến Thea hoàn toàn sụp đổ và uất ức, bởi cô vốn là người bị hại nhưng giờ đây lại phải rời đi trong tủi nhục. Nghĩ đến việc mất đi công việc có thu nhập tốt để phụ giúp cha mẹ, lại phải viết thư thú nhận bản thân bị đuổi việc vì không kiềm chế được cơn giận, cô vô cùng đau khổ. Giữa lúc đang tuyệt vọng, Constance đã đến bên ôm cổ và an ủi cô. Nghe tin người gia sư yêu quý phải rời đi mãi mãi, cô bé khóc nức nở và ước mình được chết đi. Thea nén nỗi đau của mình để dỗ dành cô bé, hứa sẽ giữ liên lạc qua thư từ. Dù viễn cảnh được ở riêng với Constance trong vài ngày cuối mang lại chút an ủi, Thea vẫn đi ngủ với một tâm trạng nặng trĩu đầy lo âu về tương lai phía trước.

Chương 13

Tám ngày sau, Thea ngồi trên chuyến tàu trở về quê nhà tại thành phố Hague. Dù tràn ngập niềm hạnh phúc khi sắp được gặp lại cha mẹ và năm anh chị em, lòng cô vẫn trĩu nặng một nỗi cay đắng bởi cô không tự nguyện từ chức mà bị bà van Gendringen sa thải. Cô liên tục tự trách bản thân vì đã để cơn giận dữ làm mờ mắt, dẫn đến việc đánh và gọi cậu bé Armand là kẻ cắp. Dẫu vậy, cô cảm thấy an ủi đôi chút khi biết thông tin từ người chị cả Bella rằng bà van Gendringen đã quyết định gửi cả Armand vào trường nội trú. Người mẹ cuối cùng đã nhận ra sự nuông chiều thái quá của mình đang làm hư con trai và thừa nhận bản chất ngỗ nghịch của cậu bé sau vụ bê bối chiếc vòng tay. Khi tàu cập bến, Thea vỡ òa trong niềm vui khi nhìn thấy Ita, người em gái yêu quý, đang vẫy tay chào trên sân ga. Ngồi trên xe điện để về nhà, Thea lo lắng hỏi về phản ứng của cha mẹ khi cô mất việc. Ita nhẹ nhàng trấn an rằng mẹ cô rất tiếc nuối, còn người cha đau ốm của cô vốn đã nhận ra nỗi không hạnh phúc của con gái thông qua những dòng thư trước đó nên không hề bất ngờ. Giữa lúc cuộc trò chuyện đang diễn ra, Marie van Leeuwen, một người bạn học cũ, bất ngờ xuất hiện và thắc mắc tại sao Thea lại trở về sớm như vậy. Để giải vây cho chị gái, Ita khéo léo nói đỡ rằng Thea dạo này không được khỏe và công việc quá áp lực nên cần về nhà nghỉ ngơi một thời gian. Vừa rẽ vào con phố Columbus, ba đứa em nhỏ gồm Bets, Nico và Jan đã ùa ra ôm chầm lấy Thea trong niềm vui sướng. Ngay tại cửa nhà, cô hạnh phúc ôm lấy mẹ rồi chạy xà vào lòng người cha đang nằm trên giường bệnh. Trải qua nhiều tháng cô đơn nơi xứ người, Thea mới lại cảm nhận được hơi ấm gia đình trọn vẹn. Tuy nhiên, sự xúc động và cảm giác tội lỗi khiến cô không thể nuốt trôi miếng thức ăn nào trong bữa trưa. Khi mẹ cô ân cần chăm sóc, Thea đã bật khóc nức nở vì lo sợ cha mẹ sẽ tức giận hoặc thất vọng về thất bại của cô, nhất là khi gia đình đang rất cần khoản thu nhập cô gửi về. Cha cô ân cần lau nước mắt cho con gái và động viên rằng ai cũng phải trải qua những vấp ngã trước khi đứng vững vàng. Mẹ cô cũng tiếp lời, khuyên cô không nên đánh mất hy vọng vì cô vẫn còn khoản tiền lương vừa nhận và hoàn toàn có thể tìm một công việc mới tốt hơn ở ngay trong thành phố. Sự bao dung và thấu hiểu của cha mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho Thea, giúp cô lấy lại tinh thần để kể lại toàn bộ sự việc ở Brussels. Nghe xong, cha cô bày tỏ sự cảm thông cho Armand và ủng hộ quyết định gửi cậu bé đi học xa của bà van Gendringen. Nắm chặt tay cha mẹ, Thea cảm nhận sâu sắc sự ấm áp, bình yên và ngập tràn lòng biết ơn khi lại được chở che trong tổ ấm của mình.

Chương 14

Cuộc sống của Thea tại gia đình ở Columbusstraat dần quay trở lại quỹ đạo quen thuộc. Thời gian này cô dành nhiều thì giờ hơn để chăm sóc người cha bệnh tật, tự học tiếng Pháp và hỗ trợ mẹ việc nhà. Dù tích cực tìm kiếm và viết thư xin việc qua các mẩu quảng cáo trên báo, cô vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào. Khi kỳ nghỉ Phục sinh đến gần, cả gia đình lại thấp thỏm lo âu về kết quả học tập của các con. Cha cô, do bệnh tật phải ở nhà nên luôn lo nghĩ sâu xa về tương lai của các con, đặc biệt là Jan, cậu con trai mười bốn tuổi học hành sa sút và ham chơi. Trước đó, kết quả học tập giữa kỳ của Jan rất tệ, và sự lo lắng của người cha càng tăng lên khi biết con trai không mấy tập trung vào việc học hành. Vào ngày nhận kết quả, Jan tỏ ra vô cùng lo lắng và lầm lì. Qua cuộc trò chuyện giữa Ita và Jan trước khi đến trường, Thea phát hiện ra Jan cùng người bạn thân Willem Meyer vừa bày trò nghịch ngợm đặt pháo nổ dưới ghế của thầy giáo dạy Toán. Dù bị phạt ở lại trường bốn buổi chiều, Jan đã giấu nhẹm chuyện này vì không muốn người cha đau ốm phải bận lòng. Đến trưa, Jan lầm lũi trở về nhà với vẻ mặt buồn bã. Cậu không dám đối mặt với cha mẹ mà đưa tờ kết quả cho Thea rồi trốn biệt trên phòng. Kết quả học tập của Jan vô cùng tồi tệ với năm điểm kém, kèm theo lời cảnh cáo nghiêm khắc của vị hiệu trưởng về thái độ học tập và việc tụ tập với Willem. Khi biết chuyện, cha của Jan vô cùng bàng hoàng, đau lòng và đổ bệnh vì thất vọng. Nhờ sự động viên của Ita rằng Jan vẫn còn cơ hội gỡ gạc ở kỳ thi cuối năm, người cha đã nguôi ngoai và yêu cầu Jan xuống phòng khách để đối chất. Trước những lời khiển trách và sự đau khổ của cha, Jan cúi đầu hối lỗi và hứa sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Tuy nhiên, khi người cha ra điều kiện bắt buộc Jan phải cắt đứt hoàn toàn liên lạc với người bạn thân Willem cho đến kỳ nghỉ hè lớn, Jan đã kịch liệt phản kháng, cho rằng điều đó là quá bất công và không thể thực hiện được vì hai người học chung lớp. Giữa bầu không khí căng thẳng, mẹ của Jan đã đi theo cậu lên phòng riêng để khuyên nhủ. Nhờ sự thấu hiểu và những lời phân tích thấu tình đạt lý của mẹ, Jan dần nhận ra rằng cậu cần phải nhượng bộ và vâng lời không phải vì sợ hãi, mà là xuất phát từ tình yêu thương và lòng hiếu thảo đối với người cha đang bạo bệnh. Cậu chấp nhận hình phạt này và theo mẹ xuống nhà để chính thức đưa ra lời hứa với cha. Hành động dũng cảm và biết nghĩ cho gia đình của Jan đã khiến cả nhà xúc động. Ita và Thea ôm lấy cậu em trai để khích lệ, biến bầu không khí căng thẳng trước đó thành một khoảnh khắc ấm áp và ngập tràn tiếng cười của sự gắn kết gia đình.

Chương 15

Trong bữa trưa, không khí gia đình ông van Welderen diễn ra đầy sôi nổi với những lời trêu chọc hướng về cô bé Bets ham chơi và cậu em út Nico tinh nghịch. Tuy nhiên, cậu con trai Jan vẫn tỏ ra buồn bã và ăn rất ít sau biến cố nhận điểm kém. Cha mẹ đã ân cần động viên Jan gác lại quá khứ để tập trung cố gắng cho kỳ học tới. Giữa cuộc trò chuyện, Bets tình cờ kể rằng cô giáo Jansen dạy lớp sáu trường mình vừa bị mất giọng nghiêm trọng vì bạo bệnh và có khả năng không thể tiếp tục đứng lớp. Thông tin này khiến Thea lập tức chú ý. Cô nảy ra ý định đến gặp cô hiệu trưởng Lettinga – người từng quản lý ngôi trường cũ mà cô từng theo học trước đây – để xin ứng tuyển vào vị trí giáo viên thay thế tạm thời. Ý tưởng này nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ cha mẹ, trong khi các em nhỏ vừa ngạc nhiên vừa hào hứng trước viễn cảnh có chị gái làm giáo viên tại trường mình. Dù vô cùng lo lắng và hồi hộp, Thea vẫn quyết định đến gặp cô Lettinga ngay trong buổi tối hôm đó để không phải trăn trở mất ngủ. Tại buổi gặp gỡ, cô hiệu trưởng Lettinga khá bất ngờ khi thấy học trò cũ trở về từ Brussels. Khi được hỏi về lý do rời nước Áo, Thea khéo léo giải thích rằng do công việc gia sư trước đó quá áp lực và các học sinh có cá tính phức tạp. Cô Lettinga thẳng thắn nhận xét Thea còn khá trẻ và có ngoại hình nhỏ nhắn, điều này có thể là bất lợi khi phải quản lý những học sinh từ mười hai đến mười bốn tuổi vốn đã bị buông lỏng kỷ luật trong thời gian cô Jansen bị bệnh. Tuy nhiên, khi biết Thea đã sở hữu hai bằng tốt nghiệp sư phạm tiểu học và tiếng Anh, đồng thời đang tự học tiếng Pháp, đặc biệt là trước sự kiên quyết và hoàn cảnh khó khăn của gia đình van Welderen, cô Lettinga đã quyết định trao cho cô cơ hội thử sức. Thea vô cùng vui mừng khi biết mức lương thử việc là 50 gulden một tháng (tương đương 600 gulden một năm) nhờ cô có bằng ngôn ngữ. Cô Lettinga hứa nếu Thea làm tốt công việc trong tháng đầu tiên và cô Jansen không thể quay lại, cô sẽ nhận Thea vào biên chế chính thức. Sau khi hẹn gặp lại để trao đổi sâu hơn về chuyên môn trong kỳ nghỉ, Thea tràn ngập hạnh phúc chạy bay về nhà để thông báo tin vui cho gia đình. Em gái Ita reo hò chúc mừng chị, trong khi cha mẹ cô dù rất vui mừng nhưng vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở Thea không nên quá chủ quan mà phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ lưỡng cho những thử thách sắp tới tại lớp học mới. Cậu em trai Jan cũng lên tiếng khâm phục sự dũng cảm của chị gái mình, tiếp thêm nguồn năng lượng tích cực giúp Thea bước vào chặng đường mới với sự tự tin và lòng quyết tâm cao độ.

Chương 16

Vào một buổi sáng trong kỳ nghỉ Phục sinh, mẹ của Thea nhận được thư từ một người bạn cũ lâu năm sống ở Pháp, hiện đang có việc ghé qua Rotterdam trong một ngày và muốn hẹn gặp bà. Ban đầu, mẹ cô định từ chối vì hiếm khi rời nhà và lo lắng không có ai quán xuyến năm đứa con, sợ chúng nghịch ngợm làm ảnh hưởng đến người cha đang bạo bệnh. Nỗi lo của bà càng có cơ sở khi ngay sau đó, Bets và Nico bày trò nghịch nước làm ngập cả hành lang. Tuy nhiên, trước sự động viên hết lòng của chồng cùng lời hứa gánh vác việc nhà từ Thea và Ita, người mẹ cuối cùng đã yên tâm sửa soạn lên đường. Ngay sau khi mẹ và Ita ra ga, Thea liền nảy ra ý tưởng tận dụng cơ hội này để bí mật đưa bốn anh em đi chụp một bức ảnh chung làm quà tặng sinh nhật sắp tới của mẹ. Kế hoạch này được cha cô hoàn toàn ủng hộ và đồng ý ở nhà một mình cùng người giúp việc Mina. Sau khi chuẩn bị xong, năm chị em cùng nhau đến tiệm ảnh. Tại phòng chờ, do phải xếp hàng đợi quá lâu, Bets và Nico bắt đầu chán nản rồi nghịch ngợm. Nico liên tục trêu chọc và phá mái tóc mà Jan đã mất công chải chuốt chỉn chu, khiến Jan nổi cáu và thẳng tay tát cậu em út một cú đau viếng. Buổi chụp hình sau đó diễn ra vô cùng gian nan đối với nhiếp ảnh gia. Jan vẫn giữ nét mặt hầm hầm vì tức giận và mái tóc bị rối, Nico thì mếu máo sau khi bị đánh, còn Bets lại liên tục bật cười khúc khích vì thấy vẻ mặt nghiêm trọng của ông thợ chụp ảnh. Phải đến khi Ita nghiêm giọng đe dọa sẽ đuổi bất kỳ ai làm hỏng đội hình ra ngoài, các em mới chịu ngồi yên để hoàn thành buổi chụp. Trở về nhà, khi nghe các con hào hứng kể lại buổi chụp hình đầy hỗn loạn, người cha hóm hỉnh đùa rằng đây chắc chắn sẽ là một bức ảnh vô cùng "sinh động" với đủ mọi sắc thái cảm xúc của từng đứa trẻ. Cũng trong buổi trưa hôm đó, cô bé Bets ngây thơ vô tình nhắc lại những lời bàn tán của bạn bè ở trường về việc cha cô bị tàn tật, khiến ông chạnh lòng và lộ rõ vẻ u buồn. Thea và Ita lập tức ở bên an ủi, khẳng định ông luôn là người cha tuyệt vời và là tấm gương nghị lực cho các con. Không khí gia đình nhanh chóng ấm áp trở lại khi Jan trở về và bị cha yêu cầu ở nhà học bài để bù lại năm điểm kém trước đó. Nhờ sự bênh vực và xin xỏ khéo léo của Thea, Jan cuối cùng cũng được cha cho phép đi chơi với bạn trong buổi chiều thời tiết đẹp. Để giúp mẹ không bị quá tải sau chuyến đi, Thea và Ita đã cùng nhau cáng đáng toàn bộ công việc giặt giũ trong nhà. Buổi tối, người mẹ trở về với tâm trạng vô cùng hạnh phúc và ngạc nhiên trước món quà bất ngờ từ sự hiếu thảo của các con.

Chương 17

Ngày đầu tiên đứng lớp sáu tại trường của cô Lettinga là một thử thách vô cùng gian nan đối với Thea. Nhân vật quyền lực và ngỗ nghịch nhất lớp là Louise Terlaag, một nữ sinh mười lăm tuổi mồ côi. Do thiếu vắng tình thương và thường xuyên chịu sự giáo dục hà khắc từ người giám hộ, Louise trở nên bất cần, luôn bày trò láu cá để gây chú ý và lôi kéo các bạn học. Ngay khi biết giáo viên mới là chị gái của Bets, Louise đã kích động cả lớp cùng tham gia vào một kế hoạch chống đối nhằm hạ bệ uy tín của Thea ngay từ những phút đầu tiên. Ngay sau khi cô hiệu trưởng Lettinga rời khỏi phòng học, Louise bắt đầu thực hiện ý đồ bằng cách giả vờ lễ phép hỏi mượn bục kê chân cho Thea với lý do cô quá nhỏ bé không nhìn rõ. Dù rất bối rối trước những tràng cười khúc khích của học sinh, Thea vẫn giữ bình tĩnh và khéo léo đáp trả bằng cách mời Louise lên băng ghế đầu ngồi để nhìn cho rõ hơn. Không dừng lại ở đó, Louise tiếp tục cắt ngang bài giảng bằng câu hỏi ngớ ngẩn về việc tại sao hai nhân hai bằng bốn rồi lôi kéo cô bạn Meta Verhoog cùng hùa theo. Trong lúc Thea quay lên bảng viết bài, Louise đã nhanh chân lén trốn xuống gầm bàn, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn khi Thea quay xuống. Khi bị chất vấn, Anna Verloef – một học sinh ngoan hiền – vì không muốn làm kẻ phản bội bạn bè nên đã nói dối không biết, khiến Thea hiểu lầm và đánh dấu phạt vào sổ. Để lập lại trật tự, Thea buộc phải mời Meta ra ngoài hành lang và thẳng thắn châm chọc Louise là kẻ thích làm hề, đồng thời nhấn mạnh việc cô ta vì ham chơi nên mới phải ngồi lại lớp sáu cùng các em ít tuổi hơn. Lời nói này đánh trúng lòng tự trọng khiến Louise tức giận, đẩy mối quan hệ giữa hai cô trò vào một cuộc chiến ngầm. Đến giờ nghỉ trưa, Anna Verloef đã chủ động gặp Thea để giải thích về việc mình nói dối vì không muốn làm kẻ mách lẻo. Sự chân thành của Anna khiến Thea xúc động; cô nhẹ nhàng khuyên cô học trò nhỏ lần sau hãy thẳng thắn từ chối trả lời thay vì chọn cách nói dối, một cách xử lý khiến Anna rất nhẹ lòng. Nhờ Louise giữ thái độ im lặng đầy ấm ức, buổi chiều trôi qua trong sự yên tĩnh hơn, nhưng Thea vẫn phải dồn hết tâm sức để vừa giữ kỷ luật vừa hoàn thành giáo án. Khi trở về nhà, cô kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Trước những câu hỏi quan tâm từ cha mẹ và Ita, Thea chỉ trả lời một cách tích cực rằng ngày đầu tiên luôn cần rất nhiều sự cố gắng và giữ kín những uất ức về Louise. Nhìn thấy sự mệt mỏi của con gái, người cha dù đoán được phần nào những khó khăn nhưng vẫn để cô tự mình đối mặt và vượt qua. Được sự khuyên nhủ của mẹ, Thea đi ngủ từ rất sớm với tâm trạng trĩu nặng và nỗi sợ hãi khi nghĩ đến việc phải tiếp tục đến trường vào ngày mai, gửi gắm hy vọng vào một ngày mới khi cơ thể đã được hồi phục năng lượng.

Sách liên quan